Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại {theloai-link}hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Tống Gia Đào Hoa. Bạn có thể đọc truyện Thiếu Niên Phu Quân Chương 50: được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các Chương 50: Ra là người quen tới. Sau khi cô gái áo lục nói ra hai chữ này, chỉ thấy một làn sương đen nửa trong suốt tỏa ra quanh người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt. Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt cau mày, hạ giọng nói: “Bí thuật? Cuộc vận động Mỗi ngày một tin tốt, mỗi tuần một câu chuyện đẹp trên mạng xã hội được cán bộ, đoàn viên, thanh thiếu nhi hưởng ứng tích cực với hơn 50.000 tin tốt, câu chuyện đẹp đã được đăng tải. Trong ảnh, anh Triệu Văn Thái, Bí thư Tỉnh Đoàn Nam Định trao Hình hình ảnh Bác hồ với thiếu nhi Bác Nhớ các Cháu thiếu hụt Niên superman Miền Nam. Tháng 12 5 1968, những chiến sĩ trẻ miền nam đang học tập ở khu vực Tả Ngạn thì được 1 số ít cô chú với oto ra đón về Hà Nội. TPO - Vượt qua những khó khăn, thách thức của đại dịch COVID-19 diễn ra thời điểm nửa sau nhiệm kỳ, 5 năm qua (2017 – 2022), tuổi trẻ Nam Định đã không ngừng nỗ lực, xung kích, đổi mới sáng tạo đạt được nhiều kết quả ấn tượng, với hơn 50.000 tin tốt, câu chuyện Danh sách chương truyện Thiếu Niên Ca Hành (Đã Dịch Full) tác giả Chu Mộc Nam. 50. Chương 50. 51. Chương 51. 52. Chương 52. 53. Chương YMi9uMe. Edit SalimBeta Kumoe“ Này, sao cậu không nhìn tớ?”Hứa Anh chắp tay sau lưng, nhìn thiếu niên ủ rũ tự mình đi đường bên cạnh.“ Tớ không có không nhìn cậu.” Cố Tinh Trầm liếc nhìn cô một cái, rất mau lùi về.“ Còn nói không có!” Hứa Anh đẩy cánh tay cậu “ Hiện tại không phải cậu không nhìn sao?”“……”Sau khi tan học trường học có rất nhiều người lui tới, Cố Tinh Trầm cố ý kéo khoảng cách với Hứa Anh ra một chút. Hứa Anh nhìn thấu ý đồ của cậu, liền nhìn cậu cười, cố ý xán lại gần. “ Thằng nhóc này lợi hại thật, dám từ chối điện thoại tớ! Cậu có biết có bao nhiêu người muốn gọi điện thoại cho tớ tớ còn không thích không.”“ Thật xin lỗi.” Thiếu niên nói “ Mẹ tớ còn ở nhà.”“ Ha ha, hóa ra cậu sợ mẹ.”“ Tớ không sợ.”“ Nói dối!” Hứa Anh dỗi cậu “ Cậu nếu không sợ thì sao không dám nghe điện thoại của tớ?”Thời điểm chớp mắt lông mi đen đặc có quét qua mí mắt một cái, Cố Tinh Trầm thu hồi ánh mắt từ trên người Hứa Anh, tự mình đi về phía trước. “ Chỉ là tớ không muốn để mẹ tức giận, hoặc là không vui.”Hứa Anh quay đầu, nhìn bóng dáng thiếu niên có chút nghi hoặc, không hiểu nổi tại sao bỗng dưng cậu lại tỏ ra trưởng nhiên, cô cũng lười nghĩ để hiểu, liền chắp tay sau lưng đuổi theo “ Này, thứ bảy tuần sau chúng ta hẹn hò đi!”Bước chân Cố Tinh Trầm hơi dừng lại “ Hẹn hò?”“ Ừm.” Cậu so với cô cũng không cao hơn nhiều, Hứa Anh dương cằm, “ Nhìn xuống” vẻ mặt nghi hoặc của Cố Tinh Trầm “ Yêu đương cần phải hẹn hò, cậu có hiểu hay không? Hẹn hò.”Mí mắt rũ xuống, hơi suy nghĩ hai giây, Cố Tinh Trầm gật đầu, cũng không từ chối “ Hẹn như thế nào?”Hứa Anh chớp chớp mắt, cũng có chút không biết nói sao.“ Cậu cũng không biết sao?”“ Ai nói tớ không biết!” Hứa Anh trừng cậu, sau đó thoáng nhớ lại thời điểm các chị gái cùng với bạn trai hẹn Anh chống nạnh “ Cậu đừng nghĩ nhiều như vậy, dù sao….. Ngày đó cậu cần phải rất đẹp trai! Hiểu không.” Cố Tinh Trầm hơi suy nghĩ một chút, nghiêm túc gật đầu “ Ừm.”Bọn họ cùng nhau tới cổng trường, vừa đi vài bước, Cố Tinh Trầm xoay mặt hỏi Hứa Anh “ Hiện tại tớ như thế này, có tính là đẹp trai không?”Hứa Anh dừng lại nhìn đông rất lạnh, hô hấp cũng nhả ra khói trắng. Tuyết dường như đã tan hoàn toàn, khắp nơi đều tiêu điều, thiếu niên thanh tú đứng dưới gốc cây ngô đồng, cặp sách cậu cùng đồng phục so với các nam sinh khác đều không giống, đặc biệt sạch sẽ chỉnh tề, tóc rất đen, làn da trắng Anh nghiêng đầu đánh giá trong chốc lát, bỗng nhiên không dám nhìn vào mắt Cố Tinh Trầm. Tròng mắt cậu đen nhánh, có loại cảm giác lạnh nhạt trời sinh, giống như băng sắc Anh chớp chớp mắt thu hồi tầm mắt, ôm cánh tay nhìn đằng trước, không chút để ý nói “ Cũng coi như….. Tạm ổn!”Sau đó cô dùng thanh âm nói thầm rất nhỏ, không muốn để cho Cố Tinh Trầm nghe thấy “ Mẹ nó, trắng như con gái vậy…..”Nhưng Cố Tinh Trầm vẫn nghe Hình như cô ấy, có chút ghét bỏ mắt Hứa Anh liếc nhìn thiếu niên, trong lòng nghĩ cũng không chỉ là “ Ghét bỏ”, mà là nghĩ rằng sau khi ứng phó xong buổi hẹn hò cùng các chị gái, sẽ đá cậu!-Trong nhà không còn nhận được những cuộc điện thoại bất ngờ của Hứa Anh, ở trường học cũng không còn bị cô quây lấy, Cố Tinh Trầm nhẹ nhàng thở ra, nhưng đồng thời lại hơi…. Mất một tuần, Hứa Anh không thèm để ý đến nhiên bọn họ đụng phải nhau ở trường học, Hứa Anh cũng chẳng thèm chào người cô vẫn luôn có một bang nhóm rất lớn, dường như chưa bao giờ thấy cô đi một mình. Cố Tinh Trầm không muốn lẫn lộn vào vòng bạn bè của cô, cho nên vẫn luôn trải qua những ngày tháng an tĩnh yên lặng của chính mình. Hứa Anh không để ý đến cậu, cậu cũng không quấy rầy cũng không biết, cậu cùng cô bé xinh đẹp hư đốn kia đang “ Yêu đương”. Đương nhiên, có đôi khi tới chính Cố Tinh Trầm cũng không thể tự xác định, bọn họ có hay không vẫn còn “ Đang”.Cẩn thận xem xét, bọn họ mới chỉ gặp mặt lần thứ ba thứ tư, nói qua vài câu, nói tới quan hệ, còn không thân thiết bằng bạn học cùng lớp. Vài ngày trôi qua, cũng không biết, việc Hứa Anh nói thứ bảy hẹn hò, có còn tính hay không…..Sự thật chứng minh “ Anh lão đại” nói chuyện vẫn luôn giữ chiều thứ bảy, Hứa Anh liền gọi điện thoại tới, hẹn Cố Tinh Trầm ra ngoài gặp chạm mặt cô đã lôi cậu xuống thang máy, tới tầng hầm 4F chơi bida, Cố Tinh Trầm bây giờ mới hiểu được, hóa ra Hứa Anh nói “ Hẹn hò” không phải chỉ hai người bọn họ, mà là cả một đám Tinh Trầm chưa từng tới phòng bida kiểu khí có mùi thuốc lá rất nặng, đâm vào yết hầu có chút không thoải mái. Đỉnh đầu có đèn huỳnh quang không quá sáng, một phòng nam nữ vừa ngồi vừa đứng đều lớn hơn cậu cùng Hứa Anh rất nhiều. Nghe bọn họ nói chuyện, dường như là học cấp ba, cũng có mấy người đã bỏ một nữ sinh mặc váy da rất ngắn tên Phương Phương, cô cúi người đánh xong một cây bida, ngồi dậy ôm hôn bạn trai một chút, liền hỏi Hứa Anh ngồi bên sopha vẫn luôn im lặng “ Bé Tiểu Anh, không phải em nói hôm nay mang bạn trai đến sao? Sao không thấy người.”Bên cạnh có người nói “ Này, Phương Phương cậu không có ánh mắt à, ngồi bên cạnh Tiểu Anh có một nam sinh nhỏ kìa.”Cố Tinh Trầm hơi nhíu mày, không thích cách gọi “ Nam sinh nhỏ”.Hứa Anh ôm cánh tay, không quá vui vẻ, cô liếc liếc mắt xem Cố Tinh Trầm, túm cậu lại đây dựa gần mình một gái váy da nhìn Cố Tinh Trầm kinh ngạc mà cười “ Ồ, nhỏ bé vậy sao, chị chưa thấy ~”Sau đó những người khác cũng ồn ào cười phòng người, nam nữ sinh mười sáu mười bảy tuổi đều có vóc người thành niên, chỉ có duy nhất Hứa Anh cùng Cố Tinh Trầm nhỏ nhất.“ Mọi người cười gì vậy?” Hứa Anh đứng lên “ Tuy vóc dáng cậu ấy không cao, nhưng cậu ấy là hạng một của khối chúng em, tới học sinh lớp bảy còn phải tìm cậu ấy hỏi bài tập. Tháng trước tổ chức Olympic Toán thiếu nhi còn được giải nhất cả thành phố đấy!”Sau đó mọi người mới bắt đầu dùng con mắt đánh giá lại thiếu niên an tĩnh ưu tú này. Bộ dạng lớn lên cũng rất tốt, trắng nõn sạch sẽ, thật sự cũng…… Rất qua ánh mắt một chút đều không “ Ngoan” …… Sắc bén? Không giống với trẻ con tuổi bỏ hai người họ, tất cả người trong phòng đều hút thuốc, Cố Tinh Trầm nhẹ nhàng ho khan, nhưng vẫn chịu đựng không nói gì. Hứa Anh tựa như đã quen rồi, cô rất mau đã quên đi sự không thoải mái vừa rồi, gọi Phương Phương cùng mấy chị gái khác nói chuyện phiếm đánh bài. Hứa Anh thích mặc váy. Giày da nhỏ, tất chân cao, váy ngắn ô vuông, áo khoác lỏng lẻo, cười rất hoạt bát, cùng với đám người so với cô lớn hơn rất nhiều chơi đùa, khí thế cũng không hề bị thấp Tinh Trầm ngồi bên cạnh, không để ý tới bất luận ai hết, chỉ chăm chăm nhìn Hứa kia có ba nam sinh lớn hút thuốc vẫn luôn nhìn Cố Tinh Trầm, hài hước mà cười, sau đó cùng nhau túm lại.“ Bạn học nhỏ, bao nhiêu tuổi rồi?”Cố Tinh Trầm xốc mí mắt, nhìn ba nam sinh một cái, ngữ khí rất lạnh nhạt “ Các anh bao nhiêu tuổi.”“ Ha ha, tính tình còn rất cứng rắn.”“ Rất lợi hại nha bạn học nhỏ.”Cố Tinh Trầm không nhìn bọn họ, ánh mắt chỉ khóa trên người Hứa Anh, thuận miệng nói “ Luật pháp quốc gia đã quy định, dưới mười tám tuổi đều là trẻ vị thành niên, chúng ta đều là bạn học nhỏ.”Ba nam sinh hơi nghẹn, ngoài ý muốn ý thức được chỉ số thông minh của thiếu niên “ Hạng nhất” này thật sự rất cao, chỉ cần không cẩn thận sẽ bị dắt mũi ngay!Ba nam sinh lớn cùng đưa mắt nhìn nhau, cố ý phun thuốc lá vào Cố Tinh Trầm làm cậu bị sặc.“ Này, cậu nhóc nhìn chằm chằm bạn gái mình khẩn trương như vậy làm gì. Sợ chạy sao?”“ Hai người đã từng hôn môi chưa?”“ Ai nha anh Chu anh nói bậy gì vậy, người ta còn nhỏ, lông còn chưa mọc, không hiểu đâu.”“ Không biết chơi bạn gái, thì cũng phải biết hôn môi chứ.”“ Ha ha ha.”Cố Tinh Trầm đưa mắt nhìn qua, ba nam sinh đều có chút chấn động. Trẻ con, sao lại có thể tỏa ra loại áp bức như thế này?Mấy người Phương Phương đang cùng nhau chơi bài, tùy tiện trò chuyện “ Tiểu Anh, cái kia của em tới chưa.”“ Cái nào?” Hứa Anh nhìn bài trong tay, thuận miệng hỏi.“ Cái kia ấy, em không hiểu sao?” “ Phương Phương cậu nói uyển chuyển như thế, tiểu Anh không hiểu.” Một chị gái khác nói “ Chính là đổ máu ở phía dưới đấy.”Hứa Anh chớp chớp mắt “ Cái gì đổ máu, vì sao phải đổ máu.”Sau đó các chị gái cùng nhau thần thần bí bí mà cười “ Ai nha, tiểu Anh của chúng ta còn thật thuần khiết.” “ Ha ha.”Hứa Anh có chút không hiểu nổi, nam sinh bên kia cũng đang vây quanh Cố Tinh Trầm cười. Các chị gái ngó Cố Tinh Trầm vài lần, cùng Hứa Anh nói “ Vừa rồi không chú ý, hiện tại nhìn kỹ bạn trai nhỏ của em nhìn cũng khá xinh đẹp đấy.” “ Em xem, cậu nhóc vẫn luôn nhìn chằm chằm em.”“ Ha ha, cũng thật đáng yêu.”Hứa Anh có cảm giác hư vinh được thỏa mãn, bậy bạ nói “ A, còn phải nói? Cậu ấy thích em mà!”Cố Tinh Trầm ở bên cạnh nghe thấy Hứa Anh nói vậy, mặt hơi phiếm Cô ấy nói chuyện, quá trực tiếp…..Sau đó Cố Tinh Trầm nhìn thoáng qua váy Hứa Anh, tựa hồ có chút ngắn, trên tất còn lộ ra chút mắt cậu thoáng chút mất tự nhiên, cúi thấp Anh đang ra bài cùng người ta, bỗng nhiên thấy trên đùi mình xuất hiện cái vừa cúi đầu liền thấy, là một chiếc áo khoác nam.“ Để đó, đừng gỡ xuống!” Cố Tinh Trầm đứng trước mặt cô, mặc duy nhất một chiếc áo bông màu đen, hướng cô hơi mỉm cười, đôi mắt trầm tĩnh, u ám như lưu nhiên cả phòng an tĩnh, mọi người xem một màn này, lặng ngắt như đó Phương Phương mở lời đầu tiên “ Mẹ nó! Đúng là trời sinh ra để làm bạn trai……”“ Bỗng nhiên thấy hâm mộ.”“ Nha….. Chịu không nổi.”“ Tiểu Anh, bạn trai của em thật man đấy!”Kết quả là, tất cả các nam sinh khác trong phòng đều trợn mắt há hốc mồm, bị Cố Tinh Trầm nhỏ tuổi hơn rất nhiều đánh Anh không thể hiểu nổi mà được các chị gái hâm mộ cả nửa ngày, chính cô cũng không hiểu vì sao, nhưng loại cảm giác này cũng khá hội xong, mọi người cùng nhau đi tiết lạnh, bên đường gió lại lớn, những đôi tình nhân khác đều ôm nhau cùng chờ Anh cùng Cố Tinh Trầm đứng ở bên cạnh đám người, nhìn một đống người ôm ôm ấp ấp, liền cùng nhau liếc đối phương một cái, đại khái đều nghĩ rằng, có phải cần ôm một chút hay cùng, Cố Tinh Trầm cắn môi cởi áo khoác của mình xuống, khoác trên vai Hứa Anh “ Đừng để bị ốm.”“ Ừm.” Hứa Anh nhìn cậu mặc duy nhất một cái áo bông đơn bạc, cũng không hề cảm thấy đồng tình, tâm địa chỉ muốn độc chiếm quần áo của cậu, một chút cũng không để ý nói “ Cảm ơn nhé!”“ Không cần.” Cố Tinh Trầm cong môi vốn dĩ cũng không hay cười, đôi mắt trời sinh lại lạnh lẽo, nhưng chỉ cần hơi hơi cong đã toát ra ôn nhu khôn Anh cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Cố Tinh Trầm hồi lâu, do dự mà nghĩ Vậy….. nên đá, hay là không nên đá nhỉ?Vốn dĩ chủ ý đã quyết định xong, lợi dụng cho lần tụ hội này xong sẽ đá Cố Tinh Trầm. Dù sao cậu cũng quá lùn, lại trắng như con gái. Nhưng biểu hiện hôm nay cũng không tệ lắm. Yêu đương cùng với người thông minh số một, cũng rất có mặt Nếu không, lại chơi đùa chút?Nữ sinh xinh đẹp giảo hoạt chuyển mắt to, trong lòng có các loại tâm tư linh tinh. Cố Tinh Trầm lần đầu tiên trải qua những chuyện như vậy, trái tim đang hơi hơi sung sướng, giống như trong lòng có suối nguồn đang chảy, chỉ nghĩ Hứa Anh…… Thật xinh đẹp, thật đáng nhiên không biết, chính mình đang bị cô cho dạo qua dạo lại ở quỷ môn mắn chính là, Cố Tinh Trầm đã xuất sắc thông qua vòng khảo nghiệm thứ nhất. Thời điểm sắp tạm biệt, bỗng nhiên Hứa Anh kéo tay cậu lại, nghiêng đầu hôn trên má một cái.“ Được rồi. Đánh dấu cậu!”Cô nói “ Về sau linh động một chút! Cần phải luôn nghe lời tớ, hơn nữa phải đối với tớ tốt toàn tâm toàn ý!”Cố Tinh Trầm hơi kinh ngạc, vuốt vuốt gương mặt. Môi anh đào, mềm mại như lông chim. Có chút nóng rũ xuống đôi mắt, trái tim trong lồng ngực mãnh liệt nhảy tiếng động gật Anh lúc này mới vừa lòng “ Tớ đi đây Cố Tinh Trầm. Chào nhé!”Cô lên xe trước, bỗng nhiên quay đầu lại “ Đúng rồi. Nhớ là phải nhớ đến tớ đấy. Hiểu không.”Cố Tinh Trầm lại dùng vẻ mặt nghiêm túc gật đầu “ Ừm.”Hứa Anh liếc xéo cậu cười, nhớ tới gì đó, hạ mệnh lệnh “ Ngày mai cậu tới nhà của tớ, giúp tớ làm bài tập!” Bản edit thuộc về Fan Cuồng Boy Love. Mọi bài đăng bản edit này ở các trang khác ngoài đều chưa được cho phép. Hãy ủng hộ team dịch bằng cách đọc truyện tại Cậu nhóc đơn thuần ngại ngùng yêu thầm lớp trưởng lớp mình, thế nhưng thái độ của lớp trưởng với cậu lại như vừa đấm vừa xoa. Liệu mùa xuân đầu đời của cậu rồi sẽ tu thành chánh quả hay không? Tác giả Bắt Được Một Con Cá Trợ lý Mộng Tử Manhua Lời người đăng đây là một bộ truyện dành cho những bạn yêu thích vườn trường lãng mạn =3= truyện có nét vẽ cực kiểu đáng yêu luôn, tuy chỉ mới đọc sơ nhưng tui thấy bạn công nào!? cũng ngầu cũng soái hết trơn~~ cùng nhảy hố nào các thím ơi~~ Thông tin thêm Nhân lực tham gia edit Chè, Larten, Jepp, Un, Diện, Ren, Ying, Char, Un HOME Giới thiệu FCBL Donate – Ủng hộ Cấp quyền Tuyển dụng Lịch mở khoá Điều khoản dịch vụ Chính sách khiếu nại, hỗ trợ Chính sách bảo mật © 2019 - FanCuongBoyLove - Trang đọc truyện boylove Online miễn phí. Edit by ttan"Anh Song Dưỡng Thủy ơi." Trong khe cửa mở hé, xuất hiện khuôn mặt của một thiếu nữ. Tóc xoăn ngắn, khóe miệng nhếch lên cao, cặp mắt to chớp chớp không ngừng, sau đó bỗng dưng trừng lớn, "...... A!" Âm cuối kéo dài vang lên trong phòng."Quyển Quyển!" Thiếu niên khẽ gầm một tiếng, kéo phắt lấy chăn trên giường, lung tung quấn nửa dưới người mình lại, "Em không biết đường gõ cửa à?""Gõ rồi. Em gõ ở trong lòng rồi." Quyển Quyển phồng má, giả vờ giả vịt che hai mắt, lại lén nhìn tình trạng lúng túng của anh trai qua kẽ tay, "Ai mà biết anh đang thay quần áo. Em đâu có con mắt nhìn xuyên thấu."Đúng là cãi chày cãi Dưỡng Thủy hết cách với cô em gái nghịch ngợm nhất nhà này, bất lực nói "Vậy giờ em biết rồi, có thể ra ngoài trước được rồi chứ?"Rầm!Cánh cửa nhanh chóng đóng lại, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp biến mất sau trong cánh cửa, Song Dưỡng Thủy bất lực lắc đầu, bỏ chăn mỏng ra, lấy chiếc quần jean màu xanh lam nhạt trên giường mặc vào cửa, Quyển Quyển xoa xoa đôi bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nóng bừng "Mắt tý thì mọc lẹo."Ngụy Lạc Di bên cạnh cô không nhìn thấy tình huống cụ thể, nhưng dựa vào đối thoại của hai anh em, đại khái có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì, bởi vậy mặt cũng trở nên đỏ bừng."Nhìn thấy gì thế? Sẽ không phải là chưa mặc gì hết đấy chứ?""Mặc rồi. Mà kể cả có khỏa thân cũng chẳng sao, anh em trong nhà cả, hồi nhỏ bọn mình còn tắm chung cơ." Quyển Quyển vỗ vỗ má mình, thở dài, "Nhưng anh mình thật là, chẳng phải vẫn mặc quần lót đấy à, nổi nóng dữ vậy làm gì?"Ngụy Lạc Di mím môi cười, kéo tay Quyển Quyển "Bọn mình xuống dưới chờ đi.""Ừ."Hai người đi xuống nhà, trong phòng khách dưới nhà có không ít người đang đứng. Mấy túi hành lý ném tứ tung ngang dọc trên sô pha, trên tay các bạn nhỏ đều cầm mũ che nắng, trên mặt ai ai cũng lộ ra vẻ háo hức và mong lâu sau Song Dưỡng Thủy đi xuống với một chiếc túi màu đen trên Đông Dương ngồi ở một góc sô pha, người vừa mới gây họa, đã đổ sữa bò lên người anh cả, Miên Miên, đang ngồi bên cạnh anh, nửa thân trên rúc cả vào trong lòng anh."Mọi người đang đợi con đấy, Song Dưỡng Thủy, lần sau thao tác nhanh nhẹn một chút." Người làm bố nhắc nhở Dưỡng Thủy gật đầu "Vâng."Dương Lưu Thư xót con trai lớn, nói đỡ "Còn không phải là họa do Miên Miên mà ra, muốn trách thì cũng nên trách con gái anh."Song Dưỡng Thủy nghiện sạch sẽ, sữa bò đổ lên người, nhất định không chỉ có lau một cái, thay bộ quần áo là có thể xong việc. Nhìn tóc cậu còn hơi ướt, chắc là đã đi Miên tủi thân nhìn mẹ một cái, dựa càng sát hơn vào lòng Lưu Thư lại chuyển qua cậu hai nhà mình và cậu hai nhà Hướng Đồ Nam, nhẹ giọng dặn dò bọn họ "Hai đứa nhỏ hơn, phải nghe lời anh chị, đừng chạy lung tung một mình, biết không?" Chương 50 Ra là người quen tớiDịch & Biên Lãng Nhân MônSau khi cô gái áo lục nói ra hai chữ này, chỉ thấy một làn sương đen nửa trong suốt tỏa ra quanh người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt. Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt cau mày, hạ giọng nói “Bí thuật? Nại Lạc Ngự Giới?”Nếu nói võ học là chính đạo, đạo pháp là kỳ đạo, như vậy bí thuật nghiêng theo hướng tà đạo. Hòa thượng Vô Tâm của Hàn Sơn tự tu luyện thần thông La Sát đường xen giữa võ đạo và bí thuật, đã được coi là tà môn quỷ dị. Có rất ít người thật sự tu luyện bí thuật, nghe nói chỉ có Khâm Thiên tự ở Thiên Khải có vài vị thiền sư cùng một ít bí thuật sư lác đác trong dân gian có trình độ cực cao trong phương diện này. Nguyên nhân có hai, một là vì tu luyện bí thuật cần tinh thần lực siêu cường, người thường không có thiên phú như vậy, hai là vì tu luyện bí thuật có phần vi phạm thiên đạo, người tu luyện thường ốm yếu tiều tụy, cuối cùng không thể chết già. Cô gái áo lục này là một trong số mười mấy bí thuật sư trong thiên hạ ư?Hơn nữa hai chữ cô niệm rõ ràng là Nại Lạc! Tiêu Sắt đã từng nghe thấy từ này, từ miệng một người vô cùng đáng sương đen kia bao phủ lấy người bọn họ, lúc này Tư Không Thiên Lạc đã bước một chân vào trong gian nhà, nhưng dường như cô hoàn toàn không chứng kiến làn khói đen quỷ dị này, chỉ nhìn lướt qua sân một lượt rồi mỉm cười với cô gái áo lục “Xin chào Diệp tỷ tỷ.”Cô gái áo lục gật đầu đáp “Thiên Lạc cô nương.”Tư Không Thiên Lạc vẫn nghi ngờ đi lòng vòng trong sân, thanh trường thương trong tay đung đưa không an phận. Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau một cái, coi như hiểu biết thêm đôi chút về bí thuật này. Làn khói đen kia tạo ra một tấm bình phong, hai người có thể nhìn thấy mọi việc bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại không nhìn thấy người ở trong, cũng không thấy làn khói đen đó. Công phu như vậy quả thật vượt ngoài tưởng tượng của võ học, chẳng trách mọi người e ngại bí thuật cùng Tư Không Thiên Lạc đành từ bỏ, không cam lòng nhíu mày nói với cô gái áo lục “Diệp tỷ tỷ, nếu tỷ thấy hai tên tiểu tử thối chạy trốn tới chỗ tỷ, nhất định phải nói cho ta đấy!”Cô gái áo lục che miệng cười đáp “Hai tên tiểu tử thối ra sao?”Tư Không Thiên Lạc nói với giọng căm tức “Một tên mặc áo đỏ, một tên mặc áo xanh, đều rách lung tung rồi. Một tên cầm kiếm, một tên đeo gậy bên hông. Trông không giống người tốt!”Tiêu Sắt vô thức trợn mắt khinh bỉ, Lôi Vô Kiệt lại đặt tay lên chuôi kiếm, muốn thử xem có rút được kiếm ra gái áo lục suy nghĩ rồi lắc đầu “Chưa từng gặp hai người như vậy, nếu ta gặp chắc chắn sẽ báo cho Thiên Lạc cô nương.”“Vậy được rồi. Hai ngày tới thời tiết chuyển lạnh, thân thể Diệp tỷ tỷ không được tốt, nên nghỉ ngơi trong phòng thôi.” Cuối cùng Tư Không Thiên Lạc từ bỏ, tung người nhảy ra khỏi gian Sắt và Lôi Vô Kiệt thấy thế đang định chạy khỏi làn khói đen, nhưng lại phát hiện làn khói đó như dính trên người bọn họ, có làm sao cũng không bỏ đi được, trong lòng hơi hoảng sợ. Đúng lúc này, Tư Không Thiên Lạc lại đột nhiên đẩy cửa đi vào, nhưng trong mắt cô vẫn chỉ là cái sân trống rỗng, chính giữa sân là cô gái luôn khiến người ta có cảm giác tĩnh lặng thanh nhã. Cô gái áo lục mỉm cười với Tư Không Thiên Lạc “Thiên Lạc cô nương làm rơi cái gì à?”Tư Không Thiên Lạc đi vào, nhặt một cái lục lạc nhỏ trên mặt đất lên “Vừa nãy làm rơi cái này.” Sau khi nói xong mới đóng cửa đi này cô gái áo đen mới vung tay lên, làn sương đen từ từ tản mát, cô nhỏ giọng nói “Nại Lạc Ngự Giới của ta mới chỉ là sơ cảnh, không thể che giấu hết khí tức của các ngươi. Tuy Tư Không Thiên Lạc còn trẻ tuổi nhưng đã nhận được chân truyền của Thương Tiên, cho nên vừa rồi cô ấy đã phát hiện gì đó, quay lại lần nữa rồi mới đi hẳn.”Lôi Vô Kiệt gật đầu, ôm quyền “Đa tạ cô nương. Xin hỏi tôn tính đại danh của cô nương...”Cô gái áo lục lắc đầu “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đâu có tốn công sức gì. Ta gặp Thiên Lạc cô nương đâu phải một hai lần, cũng quen rồi.”“Đi thôi.” Tiêu Sắt kéo Tiêu Sắt, nói với cô gái áo lục “Đa tạ.”“Đợi đã...” Tiêu Sắt còn định phảng kháng nhưng bị Tiêu Sắt kéo đi, nhảy ra ngoài. Hắn vội vàng quay đầu lại, phát hiện cô gái áo lục vẫn đứng yên tại chỗ, gương mặt vẫn mỉm cười nhẹ lúc lâu sau, rốt cuộc cô gái áo lục cũng quay người, đẩy cửa bước vào trong phòng. Cô nhẹ nhàng khép cửa lại, hạ giọng lẩm bẩm “Đã lâu lắm rồi.”Lúc này Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đã đi qua vài gian nhà, đương nhiên không nghe thấy câu này của cô gái áo lục. Lôi Vô Kiệt tức giận nói “Sao ngươi lại kéo ta đi?”“Chắc ngươi muốn hỏi đầu tiên là tôn tính đại danh của cô nương, rồi lại hỏi bao nhiêu cái xuân xanh, cuối cùng hỏi đã có hôn phối gì chưa?” Tiêu Sắt cười lạnh “Thế nhưng cô gái kia lại không trả lời câu hỏi đầu tiên của ngươi, còn nói chuyện như vậy đã xảy ra nhiều lần rồi, không phải cố tình cứu chúng ta. Làm vậy rõ ràng đang thể hiện thái độ vạch rõ giới hạn với chúng ta. Không mau mau chạy đi còn ở lại cưa với cẩm cái gì? Mà ngươi muốn gặp lại cô nàng cũng khó gì đâu, nếu Tư Không Thiên Lạc biết cô ấy, vậy ngươi cứ hỏi Đường Liên là biết.”“Hỏi ta cái gì?” Một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên, hai người lập tức dừng bước, chỉ thấy phía xa có một người xách theo một bầu rượu đang quay sang mỉm cười nhìn bọn Vô Kiệt vui mừng đi tới “Đại sư huynh.”“Còn chẳng đánh nổi Tư Không Thiên Lạc, ta chẳng muốn làm sư huynh của ngươi.” Đường Liên mỉm cười, ném bầu rượu trong tay cho Lôi Vô Vô Kiệt vội vàng đón lấy, ngửa đầu uống một ngụm “Nếu có Sát Phố kiếm trong tay, ít nhất cũng đánh được ngang tay.”“Vì sao?” Đường Liên đột nhiên nghiêm mặt nói “Vì sao không rút kiếm?”Lôi Vô Kiệt buông bầu rượu xuống, thở dài, xoay thanh trường kiếm một vòng “Thanh kiếm này.”Đường Liên nhíu mày “Thính Vũ?”“Đúng, sư phụ nói đây là Thính Vũ kiếm do Kiếm Linh trủng rèn ra, là thanh kiếm biết nhận chủ, nếu không có ý chí rút kiếm phân sinh tử không thể rút được nó ra.” Lôi Vô Kiệt nhìn thanh trường kiếm, vừa rồi khi đối mặt với Ngân Nguyệt thương nó còn ngâm nga không ngừng, nhưng giờ lại cực kỳ yên tĩnh.“Kiếm do Kiếm Linh trủng của Bình Giang đạo Lý gia rèn ra quả thật khác biệt, nghe nói khâu cuối cùng trong rèn kiếm là cắt đứt bàn tay, dùng máu nuôi kiếm. Cho nên thanh kiếm rèn ra được xưng có hồn phách bám trên đó. Nghe nói hai thanh cổ kiếm nổi tiếng nhất Chuyển Phách, Diệt Hồn còn là dùng người nuôi kiếm.” Tiêu Sắt chậm rãi Liên mỉm cười “Với tư chất của ngươi, rút được kiếm ra chỉ là vấn đề thời gian. Khó khăn lắm mới có cơ hội xuống núi, hay là cùng đi uống một chén.”Hai mắt Lôi Vô Kiệt sáng bừng lên “Ta biết một quán rượu không tệ tại Hạ Quan thành.”Đường Liên hỏi “Chính là quán rượu mà ngươi uống một chén tăng một tầng cảnh giới?”“Đúng vậy, quán rượu Đông Quy. Nhưng ta dẫn sư huynh tới đó, sư huynh phải đáp ứng một điều kiện của ta. Ta muốn hỏi một việc.” Lôi Vô Kiệt Sắt huấn luyên một tiếng, không ngờ mới đó thôi Lôi Vô Kiệt đã mê mẩn cô gái áo lục tới mức như lời tiếp theo của Lôi Vô Kiệt lại khiến hắn kinh ngạc.“Ta muốn hỏi, giữa Lôi Oanh, Triệu Ngọc Chân, Lý Hàn Y rốt cuộc có chuyện gì?”Đường Liên ngây ra một chút, gật đầu cười nói “Đúng vậy, không phải tùy tiện tìm quán trà nào cũng nghe được chuyện về bọn họ.”

câu chuyện thiếu niên chương 50