Chàng chiếu sáng em bằng tia nắng Xóa tan bao ngày tăm tối. Chàng có mắt môi đẹp thơ, Ngỡ như thiên thần trong giấc mơ. ÐK: Anh là tia nắng trong em Anh là câu hát trong tim, Là bình minh rực sáng. Anh là tia nắng trong em, Anh là hạnh phúc đêm đêm là nhạc khúc êm đềm. Anh là một khúc ca trong đời em. Nỗi tưởng niệm dài như một con sông. Đừng chỉ là một người qua đường. Để lại một khúc ca trong đời em. Cho dù kết cục ra sao. Rất muốn hỏi anh. Rốt cuộc có động lòng với em hay không. Bạch Hề An: Có, anh đã động lòng trước em từ “2 3 con mực, anh yêu em cực” – Đây chắc hẳn là những câu hát in sâu vào tâm trí chúng ta khi dùng TikTok trong những ngày gần đây. Vì anh bỏ đi chẳng về. Cho mưa buồn cuối nẻo trời quê. Thương em thương cả câu hò. Thương cánh cò bay qua bến sông. Ôi con đò ngược đò xuôi. Đã đưa em cách xa cuối trời. Đôi ta hết nợ nần nhau. Tơ duyên tựa giấc chiêm bao. Đời em nổi trôi bến nào. Khi ca khúc này ra mắt thì phong cách bụi bặm trong ăn mặc với nón snapback, áo thun rộng, quần jean thụng chính là trang phục thể hiện sự chất chơi của giới trẻ và câu hát : “thế giới này là của anh và anh có quyền đi với em” thể hiện sự ngông cuồng của tuổi trẻ. NEGW. Đến nội dung Khúc ca thứ 51 Khúc ca thứ 50 Khúc ca thứ 49 Không một ai có thể làm tổn thương cô, ngoại trừ Qua Nhiên. Khúc ca thứ 48 Qua Nhiên, chúng ta chia tay đi Khúc ca thứ 47 Anh là người cô đã yêu rất nhiều năm, nhưng cô chỉ là người đến sau… Khúc ca thứ 46 Vô cùng thất vọng, Tề Miểu cũng không có khí lực nổi giận Khúc ca thứ 45 Hiện tại ở trong lòng anh ấy, chị là bà xã của ảnh Khúc ca thứ 44 Miểu Miểu, lấy anh đi, cùng anh bắt đầu cuộc sống của hai ta Khúc ca thứ 43 Không thể để cho bà xã của anh bị bại bởi bà xã người khác. Khúc ca thứ 42 Cô thích Qua Nhiên, Qua Nhiên cũng thích cô, có phát sinh chuyện gì đương nhiên là cũng hợp tình hợp lý. Ca khúc Anh Là ? do ca sĩ UMIE thể hiện, thuộc thể loại Rap Việt. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát anh la ? mp3, playlist/album, MV/Video anh la ? miễn phí tại Lời bài hát Anh Là ? Nhạc sĩ UMIE Lời đăng bởi Người là nắng khe chiếu lướt qua trong lòng em khiến trái tim em rộn ràng Người đợt gió cuốn trôi đến đây bên cạnh em xua tan đi những bóng đêm Cause I love you, I love you, tình ta như ngàn mùa đá hoa Dẫu cả bao giờ em vẫn ở đây cùng anh ta vượt qua gian khói Người đứng bên em như là mơ và ngọt ngào, giống như trong bài thơ Người kéo ích những bình yên đến đây bên em, bên em với tôi Là ánh trăng xua tan màn đêm, cô đơn và giấc êm lên những tàn mây Xua tan đêm đen, xua tan đêm đen quanh em, oh babe Ê, anh là ai? Từ đâu phải qua đây? Babe, chắc là Iron Man từ Marvel No, hay là Superman from Galaxy Anh là trình thơ đến từ Wonderland You are so cute, this song so chill You that's my name, remember please Cause I love you, I love you, tình ta như ngàn mùa đá hoa Dẫu cả bao giờ em vẫn ở đây cùng anh ta vượt qua gian khói Người đứng bên em như là mơ và ngọt ngào, giống như trong bài thơ Người kéo ích những bình yên đến đây bên em, bên em với tôi Người đứng bên em như là mơ và ngọt ngào, giống như trong bài thơ Người kéo ích những bình yên đến đây bên em, bên em với tôi Là ánh trăng sôi tâm màn đêm cô đơn và giấc thêm lên như tầng mây Sôi tâm đêm nắng, sôi tâm đêm đêm quanh em thấu tiếc You are so cute, this song so chill You that's my name, remember please I love you, tình ta như ngàn mùa đá hoa Dẫu cả bao giờ em vẫn ở đây cùng anh ta vượt qua gian khói Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn Khi môi miệng trao đổi hô hấp, thì thân thể cứ như đang thiêu đốt, lòng như đang nóng chảy. Lúc Qua Nhiên đến nhà Tề Miểu, là đã gần 6 giờ 30 phút rồi. Tề Miểu vừa nghe tiếng chuông cửa vang, lập tức nhảy dựng từ ghế sofa lên, chạy ra ngoài mở cửa. Nhận lấy áo khoác của Qua Nhiên cởi ra treo lên giá áo, thấy sắc mặt anh mệt mỏi nhịn không được nói “Không phải nói là hơn 5 giờ là có thể tan làm hay sao, tại sao lại trễ như vậy?” Qua Nhiên cười nói “Trên đường có chút kẹt xe.” “Đói bụng không?” Tề Miểu vội vàng đi vào phòng bếp đem tô cháo trứng muối thịt nạc còn đang nóng để trên bếp, bưng ra, múc một chén cho anh ăn. Qua Nhiên quả thật là đói bụng, cho nên ăn một hơi hơn phân nửa chén, thỏa mãn thở dài nói “Ngon quá.” Tề Miểu ngồi ở đối diện bàn nhìn anh, ôn nhu cười cười, “Ngon thì ăn nhiều chút.” Qua Nhiên hỏi “Em ăn cơm tối chưa?” Tề Miểu lắc đầu, “Buổi chiều ở bên ngoài ăn nhiều bánh ngọt quá, cho nên bây giờ còn rất no, một hồi em ăn chút cháo là được.” Chờ cho lúc Qua Nhiên ăn sang chén thứ hai thì Tề Miểu cũng cùng ăn với anh non nửa chén cháo , sau đó thu dọn chén đũa đem đến phòng bếp rửa sạch, lúc đi ra, Qua Nhiên đang ở phòng khách xem tivi. Tư thế của anh thảnh thơi nhà hạ, lười biếng ngồi trên sofa, một tay thì ôm gối ôm hình heo con, một tay khác thì cầm điều khiển từ xa, vẻ mặt vui vẻ hớn hở. Tề Miểu nhìn anh, đột nhiên lại có loại ảo giác, dường như là mình đã kết hôn rồi vậy. Qua Nhiên quay đầu thấy cô đứng ngốc ở cạnh cửa, lấy tay vỗ vỗ ghế sopha bên cạnh, ôn nhu nói “Tới đây.” Tề Miểu ngoan ngoãn đi qua ngồi xuống, Qua Nhiên bỏ gối ôm qua một bên, rất tự nhiên ôm eo cô, kéo cả nửa người trên của cô tựa vào trước ngực mình. Trên TV đang chiếu một bộ phim truyền hình mới ra năm nay, mấy ngày tết Tề Miểu rảnh rỗi không có việc gì làm thì cũng cùng Tề mẹ xem qua mấy tập, tập hôm nay hình như là tập cuối cùng rồi. Vốn bị ảnh hưởng từ Tề mẹ, nên Tề Miểu rất quan tâm nữ chính sẽ chọn yêu nam chính A hay nam chính B. Nhưng giờ khắc này, tinh thần của cô lại rất hốt hoảng, không biết trên TV cuối cùng là đang diễn cái gì, toàn bộ tinh lực của cô bây giờ tập trung hết vào trên người Qua Nhiên – người đang ngang nhiên ôm ấp cô nãy giờ. Mấy ngày nay thời gian bọn họ gặp măt cũng không có nhiều lắm, sau khi chính thức xác lập quan hệ thì cùng lắm chỉ nắm tay nhau mà thôi. Nhưng giờ phút này không biết có phải nguyên nhân là do cảm mạo hay không, mà nhiệt độ cơ thể cùng với hơi thở nóng bỏng của Qua Nhiên đang thở trên cổ cô vô cùng nóng bỏng, làm cho Tề Miểu cô không khỏi cũng có cảm giác toàn thân của mình đều nóng lên. Vì để xua tan đi sự khẩn trương trong lòng, Tề Miểu nỗ lực tìm một đề tài để nói, “Em đem chuyện của chung ta nói cho Mạt Mạt nghe.” Qua Nhiên vuốt ve bàn tay cô một cái rồi hỏi “Cô ấy phản ứng sao?” “Cậu ấy rất bất ngờ….” Tề Miểu cười nói, “Còn oán hận nói em là, đàn ông nhà em so với đàn ông nhà cậu ấy đẹp trai hơn rất nhiều….” Đàn ông nhà em….. Bốn chữ kia cô nói cũng không được tự nhiên cho lắm, nhưng nụ cười trên mặt lại càng thêm ngọt ngào mà xán lạn, lúc này Qua Nhiên mới phát hiện má trái của cô có một lúm đồng tiền nhưng không sâu lắm, hơi nông, nhìn hết sức dễ thương, xinh đẹp. Trước lúc anh đến, cô chờ anh đến nhàm chán nên đi gội đầu, làm lúc Qua Nhiên ngửi được một mùi hương nhàn nhạt từ trên tóc cô tỏa ra, thì rốt cục cũng không nhịn được nữa liền cúi đầu hôn lên mặt của cô một cái. Tề Miểu không có chút nào gọi là chuẩn bị tâm lý, nên nhất thời không có phản ưng kịp, mở to hai mắt sững sờ nhìn anh. Qua Nhiên bật cười, ôm lấy cả người của cô chuyển hướng ngồi ở trên chân mình, một tay thì ôm chặt lấy eo của cô, còn tay kia thì nhẹ nhàng vuốt tóc rơi bên má của cô, nhìn vào mắt của cô nói “Miểu Miểu, thật ra thì bệnh cảm của anh đã gần hết rồi….” Có ý gì? Tề Miểu vẫn không phản ứng kịp. “Cho nên em không cần lo lắng sẽ bị truyền nhiễm….” Qua Nhiên mỉm cười nói, nhẹ nhàng kéo phần cổ của cô đem cô cách gần mình một chút, sau đó nhanh chóng hôn lên đôi môi của cô. Không giống với nụ hôn ngoài ý muốn của buổi giáng sinh ấy, lúc này bọn họ đã là người yêu của nhau danh chính ngôn thuận. Tề Miểu kinh ngạc vài giây sau đó liền ném đi sự e lệ rụt rè cùng căng thẳng, ôm cổ Qua Nhiên và đáp lại anh. Trong khi môi miệng trao đổi hô hấp, thì thân thể cứ như đang thiêu đốt, lòng như đang nóng chảy. Từ trước đến nay Tề Miểu không biết được hôn nhau thì có thể kéo dài thời gian đến như vậy, làn môi của cả hai dường như là có một bôi một lớp keo cường lực đến mức không hề có một khe hở nào, cứ như vậy dán sát cùng một chỗ. Trong miệng Qua Nhiên mang theo mùi vị thuốc lá nhàn nhạt cùng với mùi thơm ngát của cháo trứng thịt băm, làm cho Tề Miểu mê muội, nhiều lần cô có cảm giác như là hít thở sắp không được nữa rồi, muốn đẩy Qua Nhiên ra thở một cái, nhưng đôi tay của cô lại rời bỏ ý thức của chính bản thân nó để đem anh ôm chặt hơn nữa, không cam lòng phải kết thúc nụ hôn nóng cháy mà mê say này. Mãi cho đến khi nhạc cuối phim của bộ phim truyền hình đang chiếu vang lên, Qua Nhiên mới buông Tề Miểu ra, trán tựa trán, thở hổn hển nhưng ánh mắt lại sáng rực lên rồi chăm chú nhìn đôi mắt của cô. Cả người Tề Miểu ngồi trên đùi của anh, tất nhiên có thể cảm nhận được thân thể của anh có biến hoá. Cô vừa lúng túng lại hoảng loạn mở to mắt lên. Tuy rằng cô rất rõ ràng đây phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông, nhưng mà cô vẫn cảm thấy khẩn trương cùng lo lắng. Ở sâu trong tiềm thức của cô, loại chuyện đó hẳn là phát sinh khi hai người yêu nhau đến một mức có thể gọi là đủ sâu, một hành động có thể nói là nước chảy thành sông của một mối quan hệ lâu năm. Tùy rằng trước kia Qua Nhiên cũng có kết giao vài cô bạn gái, có nhiều trường hợp gặp dịp thì chơi, nhưng anh cũng phải là loại người ham mê sắc dục, năng lực tự động điều khiển vẫn tương đối tốt. Điều chỉnh lại hô hấp, anh cười nói với Tề Miểu “Có chút khát, em có thể đi rót cho anh ly nước hay không?” “Được được được!” Tề Miểu giống như là được đại xá, từ trên người anh nhảy xuống dưới rồi chạy đi rót nước. Qua Nhiên khẽ cười khổ. Uống xong nước thì ở lại một chút, sau đó Qua Nhiên chuẩn bị trở về nhà mình. Thấy Qua Nhiên mang bộ dạng khẩn cấp, vội vã muốn rời khỏi nhà mình, cô có chút uể oải cùng khó chịu, lúc đưa anh xuống lầu lại nhịn không được kéo góc áo của anh, nhỏ giọng nói “Có phải anh không vui hay không?” Qua Nhiêu nhìn qua một chút liền hiểu ý của cô, dở khóc dở cười giữ chặt tay của cô “Em nghĩ đi đâu thế? Không phải anh không vui, mà là…” Anh dừng một chút, thấy Tề Miểu vẫn không hiểu, dứt khoát ôm cô vào lòng làm cho cô cảm nhận được dục vọng của mình một chút cũng không lui bước, giọng nói có chút khàn khàn nói “Tuy rằng anh tự nhận mình tự chủ rất tốt, nhưng chung quy anh cũng là một người đàn ông bình thường, cả buổi tối ở cùng em chung một căn phòng thật sự quá nguy hiểm, cho nên mới chuẩn bị trở về nhà mình…” Mặt Tề Miểu trong phút chốc biến thành màu đỏ cà chua, từ trong ngực anh tránh ra, không được tự nhiên nói “Vậy anh mau về đi thôi…” “Em liền ác tâm đuổi anh về như vậy sao?” Qua Nhiên cười túm cô về lại trong ngực mình, hướng về phía cô cong môi lên nói, “Thế nào cũng phải có một nụ hôn tạm biệt để an ủi sự yếu ớt của thể xác và tinh thần của anh đi chứ.” Lúc học trung học thì thường xuyên thấy Qua Nhiên trêu chọc đùa nghịch mấy bạn học nữ, cười vui vẻ lúc cùng bạn bè cãi lộn, nhưng ở trước mặt mình thì anh lại giữ bộ dáng quy quy củ củ không dám lỗ mãng, sau khi yêu nhau rồi cũng rất ít có dịp trêu đùa cô. Tề Miểu vẫn thường xuyên có cảm giác mình cùng Qua Nhiên còn cách nhau một tầng gì đó không thể nói rõ. Nhưng đêm nay, rốt cục cô mới có cảm giác thân mật khi yêu nhau, cái loại chân thật chỉ có yêu nhau mới có. Trong lòng đầy ngọt ngào, cô ôm cổ Qua Nhiên kiễng chân lên chủ động đưa lên môi thơm. Gió Bắc lạnh thấu xương, trên người Tề Miểu chỉ mặc một cái áo khoác mỏng thôi, nhưng cô lại không biết lạnh là gì. Cuôi cùng cũng là da mặt mỏng, lo lắng là hôn nhau dưới lầu sẽ bị hàng xóm thấy, chỉ trong chốc lát sau, Tề Miểu đẩy Qua Nhiên ra, nhìn vẻ mặt anh chưa thỏa mãn nói “Ngày mai em sẽ đi lên công ty, giữa trưa gặp.” “Được.” Qua Nhiên vui vẻ gật đầu liên tục, đôi tay chà xát hai cánh tay đang lạnh run thúc giục, “Mau lên lầu đi.” “Uhm.” Tề Miểu quay lại nhà, trong nhà có không khí ấm áp, nhưng cô vẫn cảm giác có chút lạnh, thế là đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa, chuông cửa lại vang lên. Cô cho là Qua Nhiên bỏ quên thứ gì đó, cho nên vội vàng khoác áo choàng tắm để đi mở cửa. Kết quả khi mở cửa ở ngoài không phải Qua Nhiên, mà là Kế Nhã Thần. Tề Miểu kinh ngạc nhìn anh ta, “Sao anh lại đến đây, không phải anh nói ở thành phố E đến qua rằm tháng giêng anh mới về hay sao?” Kế Nhã Thần không nói lời nào, cũng không vào nhà, cứ đứng ở ngưỡng của sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm cô như vậy. Tề Miểu bị anh ta làm cho mất tự nhiên, “Sao thế?” Kế Nhã Thần hỏi lại, “Em với Qua Nhiên yêu nhau sao?” Tề Miểu lập tức đoán được đại khái là ở dưới lầu anh ta đã thấy cảnh tượng cô cùng Qua Nhiên hôn tạm biệt. Không có suy nghĩ giấu anh ta, cho nên cô sảng khoái gật đầu, “Đúng a.” “Rối cuộc anh ta có cái gì để cho em mê như vậy?” Tâm tình Kế Nhã Thần có chút kích động nói, “Tướng mạo, thân hình, gia thế, tính cách…. Em nói cho anh biết, cuối cùng anh thua anh ta ở điểm nào?” Tề Miểu bị anh ta dọa một chút, vội vàng trấn an nói “Nhã Thần, anh đừng như vậy, bình tĩnh một chút..” “Anh hiểu em có thể không quen với việc anh là một kẻ ăn chơi trác táng, anh sẽ sửa, anh sẽ không bao giờ như vậy nữa, anh cam đoan, anh thề có được hay không…” Kế Nhã Thần gắt gao ôm lấy Tề Miểu, bởi vì tâm tình vô cùng kích động, cho nên thân thể cùng giọng nói hơi có chút run rẩy. Ở trước mặt cô chưa bao giờ anh ta không khống chế như vậy cả, bởi vì nhớ thương cô cho nên từ thành phố E bay về đây trước thời hạn đặt ra, kết quả lại thấy cô cùng Qua Nhiên hôn môi nhau vô cùng thân mật, trong nháy mắt đó, trái tim của anh ta dường như muốn ngừng đập, cả người giống như là bị một thùng nước đá đổ lên vậy, toàn thân phát lạnh. Anh ta biết rằng nếu như mình không tranh thủ nói nên lời muốn nói, thì vĩnh viễn cũng không có bất cứ cơ hội nào, nhưng mà giờ phút này, anh ta không biết mình có thể là cái gì, anh ta ôm, cái ôm mang theo ý cầu xin, từng lần từng lần gọi tên của cô, “Miểu Miểu….” Tề Miểu từ đó đến giờ vẫn chưa nhìn thấy một Kế Nhã Thần yếu ớt thống khổ như vậy bao giờ, cô có chút chua xót, nhưng cô cũng không thể vì áy náy mà mềm lòng với anh ta, như thế đối với anh ta, đối với mình cùng Qua Nhiên cũng chỉ có hại, vô ích. “Nhã Thần, anh đừng như vậy, chúng ta là không thể nào, người trong lòng tôi là Qua Nhiên…” đối với cô chưa đến trình độ này, nhiều nhất anh chỉ đến mức thích mà thôi. Ngay cả chính cô cũng không dám nói hiện tại cô yêu anh ấy. Cái thời gian tình cảm nồng nhiệt mà cô dành cho anh đã qua rồi, cô chỉ đơn giản là vẫn tiếp tục thích anh mà thôi. Thấy Tề Miểu không nói lời nào, Nghiêm Mạt Mạt than thở, “Miểu Miểu, cậu đừng hiểu nhầm , mình cũng không phải nói Qua Nhiên không tốt, lúc anh ta học trung học thì có chút cà lơ phất phơ, thanh danh không tốt lắm. nhân duyên với phái nữ cũng tốt đến mức có chút quá đáng luôn… Anh ta và A Nghiêu là bạn thân bền vững, mình cùng anh ta cũng xem như là bạn bè biết gốc biết ngọn lẫn nhau, mình rất rõ ràng, anh ta về mặt tình cảm thì cũng không phải là người phóng đãng trụy lạc, bất kể ai cặp với anh ta đều được anh ta đối xử rất tốt, tốt vô cùng, chưa bao giờ thích kiểu bắt cá hai tay hoặc một tay nhiều con gì đó, đến lúc cảm thấy không có cảm giác hoặc không thích hợp mới cùng đối phương tách ra…. Theo mình được biết, mấy năm này, anh ta không có bạn gái nào, cuộc sống riêng tư không có gì đáng để kiểm điểm hết, bất kể là ở phương diện đối nhân xử thế hay là phương diện tình cảm, anh ta cũng trở nên thành thục chững chạc rất nhiều, hiện tại anh ta xem như là một người đàn ông tốt, rất đáng giá cho bất cứ người phụ nữ nào yêu anh ta… Mình hiểu được tình cảm của cậu đối với anh ta, nhưng mà Miểu Miểu, mình vẫn cảm thấy anh ta không thích hợp với cậu, tùy tâm sở dục đã quen, còn cậu lại quá thật lòng, mình không muốn nhìn thấy cậu bị thương.” Tề Miểu lặng lẽ nghe xong, nhìn bạn tốt quan tâm mình nói “E rằng con người của mình tương đối soi mói, mình rất khó thích người khác, sau khi tốt nghiệp đại học, hầu như mình không có chút cảm giác động tâm nào đối với người khác giới hết…Hai năm qua mỗi ngày mẹ mình đều buộc mình kết hôn, mình nghĩ hết biện pháp để chống lại, nhưng mà kỳ thật trong lòng mình không nhiều không ít thì đã cam chịu cho cái số phận của mình rồi, không hề có bất cứ kỳ vọng nào để có thể tìm tới một người mà mình thích, cũng vui vẻ chấp nhận kết hôn cùng mình… Tuổi tác càng lúc càng lớn, không thể không trở nên hiện thực hóa được, nếu như không gặp lại Qua Nhiên, e rằng cuộc đời mình đây cũng như vậy thôi, cũng là nghe lời mẹ mình gả cho một người đàn ông mà bà hài lòng, bình bình đạm đạm sống hết một đời còn lại, đại bộ phận mọi người đều như thế cả, không có gì là không tốt… Nhưng mà trời cao lại làm cho mình cùng Qua Nhiên gặp lại nhau lần nữa, anh ấy đối với mình cũng có cảm giác, đây quả thực là tình tiết chỉ có trong tiểu thuyết mới có thể phát sinh mà thôi, thật sự là không thể tưởng tượng được…Bất luận về sau sẽ ra sao, mình đều không muốn bỏ qua anh ấy, mình muốn cùng với anh ấy ở chung một chỗ…” Nói đến phần sau, hốc mắt của Tề Miểu có chút đỏ lên, trong ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định vô cùng. Thấy cô như vậy, Nghiêm Mạt Mạt rốt cuộc cũng không dám hắt cho cô một gáo nước lạnh, “Cậu đã suy nghĩ kĩ rồi, thì hãy cùng anh ta ở một chỗ thật tốt, nhưng mà anh ta mà dám đả thương trái tim của cậu, mình giúp cậu đánh gãy chân và hủy dung của anh ta, sau đó kêu A Nghiêu cùng nhóm Huy ca cũng cùng anh ta tuyệt giao.” Tề Miểu phụt một cái bật cười. Đúng lúc này Qua Nhiên gọi điện thoại tới. Tề Miểu nghĩ muốn đi ra khỏi quán rồi tìm một góc nào đó kín kín để nghe, nhưng Nghiêm Mạt Mạt không cho phép, “Mình có làm gì đâu mà tránh né, ở nơi này nhận!” Tề Miểu bó tay với cô ấy, ở trước mặt cô ấy nhấn nút nghe, cố gắng tránh né cái ánh mắt lấp lánh nhiều chuyện của cô ấy nhẹ giọng “A lo” một tiếng. “Đang làm cái gì?” Qua Nhiên ôn nhu hỏi, giọng anh có chút khàn khàn. “Đang cùng Mạt Mạt uống trà chiều, giọng nói của anh sao lại như vậy, lại bị cảm sao?” “Ừ, có chút….” Tề Miểu nóng nảy, “Có đi khám bác sĩ chưa, uống thuốc rồi chưa?” “Không, đang ở công ty cơ, một đống công việc, nào có rãnh rỗi đi bệnh viện.” Qua Nhiên nói, “Kỳ thật cũng không có gì quá nghiêm trọng, tự anh về nhà tìm chút thuốc uống là được rồi.” “Vậy mà anh con có thời gian rảnh để gọi điện thoại cho em sao?” Tề Miểu thuận tiện hỏi một cậu. “Nhớ em mà…” Qua Nhiên rất tự nhiên mà trả lời. Tiếng nói của anh vừa ngừng, mặt Tề Miểu chỉ sửng sốt một chút, rồi sau đó lập tức cảm thấy nóng lên, cầm điện thoại mà không biết nói cái gì cho phải. Qua Nhiên cũng không có nói gì thêm. Hai người ở trong sự im lặng mà nghe tiếng hô hấp lẫn nhau, không khí không khỏi trở nên ấm áp mềm mại hơn. Nghiêm Mạt Mạt dùng một bộ dáng ái muội mà nhìn Tề Miểu, càng không ngừng chớp mắt, nhìn cô đỏ mặt nãy giờ không nói gì, lòng hiếu kỳ bắt đầu được khơi dậy, đem lỗ tai dính vào bên cạnh điện thoại di động của Tề Miểu, muốn nghe thử một chút Qua Nhiên đang nói cái lời ngọt ngào buồn nôn gì. Tề Miểu đem đầu của cô ấy đẩy ra, nói với Qua Nhiên “Nếu như uống thuốc vẫn cảm thấy không thoải thì anh nhất định phải đi gặp bác sĩ nha.” “Ừ, anh biết.” Qua Nhiên nói xong, lại làm bộ giống như trẻ con làm nũng nói “Miểu Miểu, anh không thích ăn cơm, em nấu cháo cho anh ăn có được hay không?” Tề Miểu không hề phản đối, lập tức đáp ứng, “Được, mấy giờ anh tan làm?” “Còn một tiếng nữa.” “Vậy em nấu cháo xong xuôi rồi ở nhà chờ anh.” “Ừ…” Ngại có Nghiêm Mạt Mạt ở đây, nên Tề Miểu không nói với Qua Nhiên quá nhiều, rất nhanh thì cúp điện thoại. Nghiêm Mạt Mạt túm cổ họng làm bộ hắng giọng, cố ý học cách nói chuyện dịu dàng của cô khi nãy “Vậy em nấu cháo xong xuôi rồi ở nhà chờ anh ~ thật là buồn nôn, sao cậu không nói luôn là 『Vậy em sẽ tắm sửa sạch sẽ rồi ở trong nhà chờ anh 』đi.” Tề Miểu hết xấu hổ rồi giận dữ xong lại buồn cười, không khách khí cũng học dáng vẻ làm nũng của cô ấy khi nói chuyện với Lý Thắng Nghiêu lúc bình thường “Anh yêu ~ Bảo bối ~ Honney ~ Trái tim bé nhỏ của em ~ ông xã tốt ca ca tốt ~~~~~” Nghiêm Mạt Mạt thẹn quá hóa giận vội bịt miệng của cô, “Được rồi được rồi, cái người này!” Tề Miểu cười lớn lên. Nghiêm Mạt Mạt cũng cười theo, “Này, gái, các cậu có thích làm nhăn ra giường hay không a?” “Nhăn cái đầu của cậu a, chúng mình bắt đầu chính thức quen nhau cũng chưa được mười ngày có biết không.!” Lần này, Tề Miểu mặt cũng hồng như khoai lang. “Vậy cuối cùng là hiện tại đến bây giờ các cậu phát triển đến bước nào rồi? Không phải là ngay cả hôn hít cũng không có đi?” “Không thể trả lời!” Nghiêm Mạt Mạt hô một tiếng, sau đó dùng một giọng nói rất không cam lòng hét lên “Hứ, quá đáng ghét, đàn ông của cậu so với đàn ông của mình đẹp trai hơn nhiều như vậy!” Tề Miểu im lặng, suy nghĩ của cô ấy cũng đổi nhanh quá đi…. —————- 1. Tìm [Am] đến với em bằng thương [F] mến Đến [G] cho em tình yêu [C] mới Chàng [Bb] có trái tim biển [F] xanh Sóng [G] xa đưa giấc mộng [E7] lành Chàng [Am] chiếu sáng em bằng tia [F] nắng Xóa [G] tan bao ngày tăm [C] tối Chàng [Bb] có mắt môi đẹp [F] thơ Ngỡ [G] như thiên thần trong giấc [Am] mơ ĐK [Am] Anh là tia nắng trong em [C] Anh là câu hát trong tim [F] Là bình [G] minh rực [C] sáng [Am] Anh là tia nắng trong em [C] Anh là hạnh phúc đêm đêm [F] Là nhạc [G] khúc êm [Am] đềm 2. Tìm [Am] đến với nhau người [F] nhé Hãy [G] cho nhau lời ân [C] ái Tìm [Bb] đến với muôn vần [F] thơ Mãi [G] yêu nhau như ngày [Am] xưa Đời [G] cho cuộc tình đầy mơ [C] ước Hãy [Bb] trao nhau trái tim [Am] hồng Vòng [G] tay ngập tràn hạnh [C] phúc Hát [Bb] đi anh khúc xuân [Ám] hồng Tên bài hát Thương Anh Em Để Trong Lòng Ca sĩ N Ly Sáng tác Tăng Duy Tân Album Thương Anh Em Để Trong Lòng Single Ngày ra mắt 04/03/2021 Thể loại Việt Nam, Nhạc Trẻ, V-PopLời bài hát Thương Anh Em Để Trong Lòng – N Ly Nhớ anh nên đêm nào em cũng lướt Hết insta em lại qua Facebook anh Ấn haha nhưng mà Không vui chút nào đâu Vì thương anh Thế nhưng em giữ trong lòng Uống không say Nhưng lại say ánh mắt Lúc anh đưa ánh nhìn Làm em xuyến xao Chớ đi đâu vội vàng Hãy bước đến gần em Vì không anh Trái tim em sẽ rất buồn Đèn nhấp nháy màu xanh xanh Mà anh vẫn còn loanh quanh Chờ anh lâu thế sao Còn chưa đến nhanh Thương anh giữ ở trong tim Vì không muốn người xa em Nhưng đừng bắt em chờ lâu Đừng bắt em phải ngỏ lời yêu anh trước Tỏ tình đi trước khi em hết yêu chàng Đèn nhấp nháy màu xanh xanh Mà anh vẫn còn loanh quanh Chờ anh lâu thế sao Còn chưa đến nhanh Thương anh giữ ở trong tim Vì không muốn người xa em Nhưng đừng bắt em chờ lâu Đừng bắt em phải ngỏ lời yêu anh trước Tỏ tình đi trước khi em hết yêu chàng Làm sao để chàng biết Em yêu chàng đắm say Sợ khi buông câu nói yêu Anh vội đi mất Vì em e ngại Có khi ngây dại hỡi anh Dù thương anh Thế nhưng em giữ trong lòng Đừng bắt em phải ngỏ lời yêu anh trước Tỏ tình đi trước khi em hết yêu chàng

anh là bài hát trong lòng em