Thứ Năm Tuần 29 Thường Niên. 21/10/2020. 869. Thánh Gioan-Phaolô II, Gh. Is 52,7-10; Ga 21,15-17. CHỐI NHƯNG KHÔNG BỎ. Ðức Gioan Phaolô II là vị giáo hoàng thứ 264 (1978-2005) của Giáo hội Công Giáo. Ngài là giáo hoàng người Ba Lan duy nhất cho đến nay và là giáo hoàng đầu tiên không
Vẫn luôn cho rằng tốt nghiệp rồi vẫn sẽ luôn là bạn bè của nhau 💔 28. Không có ai xuất hiện 2 lần trong cuộc đời bạn, vì nếu vậy bạn sẽ không học được cách trân trọng. 💔💔💔 29. Hóa ra cảm giác đầu tiên khi thích một người chính là tự ti 💔💔 30. "Người hiểu rồi thì không cần giải thích, người không hiểu thì việc gì phải giải thích".
TIPS #5 CÁC MODE/ SCALES / GAM TRƯỞNG VÀ THỨ ( TỰ NHIÊN, HÒA THANH, GIAI ĐIỆU) THEO ÂM GỐC. 07 Th8. 28 Th5. Tài liệu Học đệm hát thánh ca PDF. 26 Th5. Thông báo tuyển sinh ngành sư phạm âm nhạc năm 2022 - 2023 Nhạc viện TP.HCM. 26 Th5.
Mỹ nhân trẻ nhất Như Ý Truyện bùng nổ sau 5 năm: Sánh vai đàn em kém 10 tuổi, lấn át cả "nữ thần thanh xuân" Phim dài 40 tập, sẽ lên sóng lúc 13h00 thứ 2 đến thứ 7 trên kênh HTV7 từ ngày 15/3. Năm 2016, xinh như búp bê nhờ 1 chi tiết đúng chuẩn "nữ thần thanh xuân"
Để độc giả tiếp cận gia tài văn học trọn vẹn của Xuân Quỳnh với mảng đề tài viết cho thiếu nhi, mới đây, NXB Kim Đồng đã cho ra mắt tuyển tập "Trời xanh của mỗi người" nhân kỷ niệm 80 năm ngày sinh nhà thơ Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 6/10/2022).
Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc quý thầy cô và anh chị em đồng môn năm mới Nhâm Dần : nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc. Thứ Tư, 2 tháng 2, 2022. MÙA XUÂN TRÊN QUÊ HƯƠNG THỨ HAI. Người đăng:
0Mlr. Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, HE Editor LuChan, Qin Zồ Văn án Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không. Anh cười nhạt “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?” Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?” Lúc này, giọng anh càng khó chịu “Sao cô nói nhảm nhiều thế?” Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần. Khắp người dính đầy máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.” Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa. Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi người hỏi Vu Hảo là ai?Lục Hoài Chinh Là tổ tông của tôi. Em là giấc mộng anh đợi chờLà cơn gió muốn ôm choàngLà yêu thích giấu trong lòng đã nhiều năm Link đọc
Cám ơn Cáo đã tặng cái bìa màu xanh xinh xinh nàyyyyy Tên xuất bản Mùa xuân thứ 18 Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, HE Editor LuChan, Qin Zồ Đặc biệt cám ơn Bống Thiên Thần Văn án Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không. Anh cười nhạt “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?” Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?” Lúc này, giọng anh càng khó chịu “Sao cô nói nhảm nhiều thế?” Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần. Khắp người dính đầy máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.” Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa. *** Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi đất. Có người hỏi Vu Hảo là ai? Lục Hoài Chinh Là tổ tông của tôi. Em là giấc mộng anh đợi chờ Là cơn gió muốn ôm choàng Là yêu thích giấu trong lòng đã nhiều năm *** KHÚC ĐẦU CHẬM NHIỆT, CẨN THẬN LỌT HỐ, KHÔNG THÍCH CHỚ VÀO *** >>> EBOOK <<< Đọc tại Wattpad Mục lục Quyển 1 Chương 1 Sinh 1 Chương 2 Sinh 2 Chương 3 Sinh 3 Chương 4 Sinh 4 Chương 5 Sinh 5 Chương 6 Sinh 6 Chương 7 Sinh 7 Chương 8 Sinh 8 Chương 9 Sinh 9 Chương 10 Sinh 10 Quyển 2 Chương 11 Ly biệt ái tình 1 Chương 12 Ly biệt ái tình 2 Chương 13 Ly biệt ái tình 3 Chương 14 Ly biệt ái tình 4 Chương 15 Ly biệt ái tình 5 Chương 16 Ly biệt ái tình 6 Chương 17 Ly biệt ái tình 7 Chương 18 Ly biệt ái tình 8 Chương 19 Ly biệt ái tình 9 Chương 20 Ly biệt ái tình 10 Quyển 3 Chương 21 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 1 Chương 22 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 2 Chương 23 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 3 Chương 24 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 4 Chương 25 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 5 Chương 26 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 6 Chương 27 Sơn hà bất khuất 1 Chương 28 Sơn hà bất khuất 2 Chương 29 Sơn hà bất khuất 3 Chương 30 Sơn hà bất khuất 4 Chương 31 Sơn hà bất khuất 5 Chương 32 Sơn hà bất khuất 6 Quyển 4 Chương 33 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 1 Chương 34 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 2 Chương 35 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 3 Chương 36 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 4 Chương 37 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 5 Chương 38 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 1 Chương 39 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 2 Chương 40 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 3 Chương 41 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 4 Chương 42 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 5 Quyển 5 Chương 43 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 1 Chương 44 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 2 Chương 45 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 3 Chương 46 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 4 Chương 47 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 5 Chương 48 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 1 Chương 49 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 2 Chương 50 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 3 Chương 51 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 4 Chương 52 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 5 Chương 53 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 6 Quyển 6 Chương 54 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 1 Chương 55 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 2 Chương 56 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 3 Chương 57 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 4 Chương 58 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 5 Chương 59 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 1 Chương 60 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 2 Chương 61 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 3 Chương 62 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 4 Chương 63 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 5 Quyển 7 Chương 64 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 1 Chương 65 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 2 Chương 66 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 3 Chương 67 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 4 Chương 68 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 5 Chương 69 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 6 Chương 70 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 7 Chương 71 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 8 Chương 72 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 9 Chương 73 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 10 Chương 74 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 11 Quyển 8 Chương 75 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 1 Chương 76 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 2 Chương 77 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 3 Chương 78 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 4 Chương 79 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 5 Chương 80 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 6 Chương 81 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 7 Chương 82 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 8 Chương 83 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 9 Chương 84 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 10 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 1 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 2 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 3 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 4 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 5 Ngoại truyện 1 Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 Ngoại truyện nhỏ – KẾT THÚC –
Vào sáng sớm, núi non tĩnh lặng, đỉnh núi xanh ngút ngàn được một lớp sương mỏng phủ lấy, mây nơi chân trời trông lạnh lẽo đến tột qua có mưa xuân nên đường lên trấn toàn là bùn lầy, xe đi trên đường hơi rung Vu Hảo lên xe, Lục Hoài Chinh vẫn còn đứng ven đường tạm biệt chú chó ngồi trong xe, qua khe hở trên kính nhìn ra bên ngoài, người đàn ông khom người không biết nói gì với chú chó mà chú ta kêu oẳng oẳng, hai mắt long lanh lấp lánh nằm trên đất nhìn Hoài Chinh lại cúi người vỗ lên đầu nó chào tạm như tài xế cũng có biết con chó này, quay qua giải thích với Vu Hảo “Chú chó này được đội trưởng Lục cứu hồi năm ngoái khi tới đây tập huấn. Tôi nhớ lúc ấy hai chân của nó đã bị gãy, đội trưởng Lục đưa nó đến tiệm thú cưng ở trấn bên cạnh điều trị hai tháng. Kết quả chân còn chưa lành mà ngày nào nó cũng chạy qua quân khu này.” Tài xế giơ tay chỉ về phía dưới bóng cây tùng cách đó không xa, “Nó thường ngồi ở đó đấy, ngày nào cũng vậy. Kể ra nó cũng chân thành lắm, lúc đội trưởng Lục không có ở đây thì chả thấy nó tới bao giờ. Mà đội trưởng Lục vừa đến, nó còn chạy nhanh hơn người khác. Các chiến sĩ ai cũng cười, bảo đây là bạn gái’ của đội trưởng Lục.”Vu Hảo cũng mỉm Hoài Chinh mở cửa xe cúi người ngồi vào, thấy cô nhoẻn miệng cười thì ngẩn ra, rồi nhanh chóng bình tĩnh đóng cửa xe, dặn tài xế lái đến trấn trên mất bốn mươi qua Vu Hảo nấp trong chăn nghĩ rất nhiều điều, trong bốn mươi phút đó nên nói gì đây. Đến trấn trên là anh phải đi rồi, tính tới tính lui chỉ được ở chung với nhau có mấy chục phút trên buổi tọa đàm bốn mươi phút, cô cảm thấy nó dài thật dài; vậy mà ở cùng anh bốn mươi phút lại cảm thấy ngắn ngủi biết bao, trôi qua cái trong xe có thêm một người, cô lại càng không quen nói chuyện này nọ ở trước mặt người lạ. Mà anh tài xế lại rất nhiệt tình lắm lời, suốt buổi nói chuyện liên tục với Lục Hoài Chinh, nói chuyện trời nam đất bắc, từ hàn huyên chính trị cho đến xây dựng quốc gia. Cô không có thói quen ngắt lời người ta mà cũng không thích chen ngang vào, thế nên là Vu Hảo im lặng suốt hai mươi phút, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã bảy giờ hai mươi tư xế nhìn Vu Hảo qua gương chiếu hậu, hỏi “Bác sĩ Tiểu Vu muốn mua gì vậy?”Mua gì?Cô có mua gì đâu, cô đi tiễn người yêu mà!“Lão Lý, anh ăn sáng chưa?” Lục Hoài Chinh ngồi bên bỗng nói một câu không đầu không Lý *a* lên, nhìn sang, nói “Ăn rồi ăn rồi.”Lục Hoài Chinh gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ – nhìn ngọn núi đang trong độ xanh um xum xuê, rồi giả như lơ đãng nói “Tôi đưa bác sĩ Tiểu Vu đi ăn chút gì đó đây, anh có định lái xe lên trấn vài vòng không?”Lão Lý sảng khoái đồng ý, “Được được, hai người đi ăn đi, tôi đến đầu cầu xem người ta chơi cờ là được rồi. Bác sĩ Tiểu Vu mua đồ xong thì gọi điện thoại cho tôi nhé.”Vu Hảo chợt quay đầu hỏi anh, “Mấy giờ anh lên máy bay?”“Hai giờ chiều.”“Tới đó kịp không?”“Không sao. Qua trước một tiếng là được.”Từ đây đến sân bay mất bốn tiếng, nếu chín giờ bắt đầu khởi hành thì may ra tới kịp, cộng thêm thân phận của Lục Hoài Chinh thì có thể đi làn đường ưu tiên, vậy là sẽ đến kịp trước thời hạn nửa tiếng. Tính toán như vậy, hai người còn có thể ở chung với nhau hơn một giác tìm lại được sức sống đó cứ như việc sắp hết pin đến nơi rồi, nhưng vừa đảo mắt cái lại đầy pin, thật không chân trên có kênh đào cổ nhuốm màu năm tháng lịch sử, nước chảy róc rách, cầu vắt ngang hai bên bờ sông như nối cả mạch bảy giờ bốn mươi phút xe dừng ngay đầu cầu, lão Lý đậu xe ven đường rồi đi tới xem người ta chơi cờ dưới cầu. Trấn không lớn lắm nên lúc nào cũng tụ tập cùng một nhóm người, có người nhận ra lão Lý, trò chuyện với anh ban mai chan hòa xuyên qua tầng mây, lưu lại dải sáng thưa thớt trên phiến đá xanh nơi con đường chật hẹp. Con đường cổ yên ắng uốn lượn trải dài qua những ngôi nhà cổ xưa cũ nát, trên mặt tường loang lổ hai bên có vết xanh đen bám đầy rêu xanh, tựa như có thể nhìn thấy vòng xe của năm gió mát lạnh thổi qua, mang theo mùi của rêu trên trấn dậy khá sớm, chưa tới tám giờ mà hàng quán đã mở đầy hai bên đường chụm đông chụm tây. Trên đường cũng thế, dòng người sóng vai nhau bước đi trên con đường nhỏ hẹp mấy mét. Lục Hoài Chinh đặt tay sau lưng Vu Hảo, xuyên qua dòng người chật chội, dẫn cô đến tiệm ăn sáng gần đấy.“Em cứ tưởng trấn trên không có ai chứ.” Vu Hảo lẩm bẩm.“Hôm nay là hội làng, vốn là định đưa em đến xem.” Lục Hoài Chinh đặt tay lên vai cô, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu xa, nói, “Có điều công việc của anh, nhiều lúc thật sự khiến anh thân bất do kỷ.”Vu Hảo cúi đầu, “Em biết mà.”Hai người lẳng lặng băng qua dòng người, tiếng ồn trong chợ cùng tiếng raa hàng, tranh cãi đùa giỡn nối tiếp nhau vang lên không dứt. Ngay đến tiếng nước cũng vậy, chỉ cần Vu Hảo nín thở là có thể nghe thấy tiếng róc rách quanh quẩn bên tai, gió như dừng lại bên tai cô, tựa lông chin khẽ khàng phe khoảnh khắc Vu Hảo nói ’em biết mà’, bàn tay Lục Hoài Chinh đang ôm vai cô bất giác siết chặt thêm.“Em chỉ muốn anh bình an.” Bỗng Vu Hảo ngẩng đầu nhìn anh Hoài Chinh nhìn không dứt mắt, cúi đầu nhìn thật sâu vào cô, ngỡ như sao băng quét qua, thắp lên ngọn lửa nhỏ trong đôi mắt bất giác nhớ đến cuộc họp ở Nam Kinh một vài năm trước, lúc nghỉ trưa anh và Tôn Khải cùng mấy người lãnh đạo đứng trước cửa khách sạn hút thuốc, chợt có một cô gái bước vào, bóng lưng rất giống cô, lại dắt theo một đứa nhỏ, đứa bé ấy ngọt ngào gọi mẹ làm anh ngẩn chớp mắt ấy anh cứ ngỡ đó là đạo gọi anh mấy tiếng mà cũng không để ý, điếu thuốc kẹp trong tay cháy cả một đoạn dài, nhưng anh vẫn cứ kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của cô gái đó. Hình ảnh khi đó như đóng băng, Tôn Khải nói lúc ấy mấy lãnh đạo đều bị ánh mắt của anh dọa năm như thế rồi, ở đây ai ai cũng biết anh là kiểu người, dù biết một giây sau sẽ chết thì nơi đáy mắt cũng không hề khiếp sợ, ấy vậy mà ánh mắt anh khi ấy lại là nỗi tuyệt vọng cùng khổ sở mà bọn họ chưa từng trông phải anh chưa nghĩ đến, nhiều năm vậy rồi, có lẽ cô đã kết hôn, cũng có thể đã có điều đến lúc nhìn thấy gương mặt ấy, anh vẫn còn đánh giá cao bản thân đàn ông với nhau thường không hay nói nhiều, nhưng lại có thể hiểu thấu mọi muộn phiền. Khi ấy anh còn chưa kể chuyện liên quan đếnVu Hảo với Tôn Khải, nhưng Tôn Khải lại nhìn rõ lòng anh. Sau đó thấy suốt buổi họp mà Lục Hoài Chinh cứ thấp thỏm, Tôn Khải bèn nói “Hay là tôi cho người dẫn cô ấy tới cho cậu nhìn nhé? Nếu thật sự là người cậu vẫn luôn nhớ đến thì cũng hay, có thể để cậu chết tâm đi được rồi, chứ nếu cứ chờ thêm nữa, tôi sợ cậu sẽ lỡ dịp mất.”Họp xong, Tôn Khải thật sự tìm cớ dẫn người ấy Lục Hoài Chinh ngồi ở hàng ghế trước trong hội trường, dựa lưng vào ghế, cúi đầu. Lúc người đó đi vào, anh ngẩng đầu nhìn lướt qua là lập tức xác định không phải, rồi đứng dậy lễ phép giải thích ngọn nguồn, cô gái ấy tỏ ra hiểu chuyện rồi theo Tôn Khải rời đó anh cứ cúi thấp đầu, tay đỡ trán, khuỷu tay chống lên đầu gối, im lặng ngồi trong hội trường cả một đêm, khi ấy lòng hạ quyết tâm rằng đợi thêm một năm mặt tâm lý học, việc này như một kiểu tự an ủi bản thân trong lúc tuyệt vọng, khi bạn ý thức được khả năng phát sinh của một chuyện càng lúc càng thấp, trở nên xa vời, thì sẽ thiết lập một kỳ hạn ngắn ngủi trong lòng kỳ hạn này đã lặp đi lặp lại một cách tuần hoàn ở trong lòng Hoài Chinh dẫn cô đến tiệm ăn sáng, vẫn còn ít người, bà chủ có biết anh, thấy anh từ xa đi tới thì bước đến chào hỏi, “Sao hôm nay rảnh rỗi thế?”Lục Hoài Chinh cười kéo ghế ra cho Vu Hảo, tay đặt sau lưng đỡ cô ngồi xuống, sau đó quay đầu cười với bà chủ “Phải về Bắc Kinh.”Mặt tiền cửa tiệm này không lớn, mặt tường loang lổ nhiều màu, trước cửa chính treo treo tấm bảng buôn bán đơn sơ, trên đó viết đồ ăn cấp bậc loại chủ vừa lau bàn vừa cười gật đầu, nhiệt tình mời chào “Ăn cái gì, hai người ngồi xuống trước đi.”Lục Hoài Chinh để cô ngồi xuống, còn mình thì đưa chân kéo ghế từ bàn bên cạnh qua ngồi cạnh cô chứ không phải đối diện, hỏi cô “Ăn gì?”“Em ăn giống anh.” Vu Hảo rút tờ giấy lau chỗ bàn trước mặt Hoài Chinh cười thuận tay nhận lấy khăn giấy trong tay cô, vừa lau vừa quay đầu gọi hai bát cháo cùng mấy dĩa đồ ăn, còn gọi thêm đồ ăn ngón tay chạm vào nhau mà như bị điện giật, Vu Hảo cảm giác da đầu mình căng Hoài Chinh lau chỗ cô trước rồi mới lau bên chỗ mình, xong xuôi thì ném giấy vào thùng trước, hễ ném đồ – kể cả giấy được anh vo tròn thành cục – là anh giơ tay dùng tư thế tiêu khi ném bóng rổ mà ném, đường cong parabol vạch ra rơi trúng thùng rác, có lúc không vào thì anh lại chạy tới nhặt lên rồi ném thêm lần nữa, ném trúng thì mới chịu bỏ đó Vu Hảo hỏi tại sao anh lại cố chấp như vậy, anh lại nói đấy là cố chấp của đàn mỗi lần chơi bóng xong, anh luôn là người cuối cùng rời sân, phải ném cho được trái bóng 3m, nếu không sống chết cũng không chịu giờ thì không còn làm mấy trò như vậy nữa.“Giờ anh còn chơi bóng không?” Vu Hảo nghiêng đầu chủ mang thức ăn Hoài Chinh rút đũa ra đưa cho cô rồi ngẩng đầu nhìn sang, “Không chơi nữa.”Đến cả mấy cuộc thi do đội tổ chức anh cũng không tham học cấp ba anh chỉ làm hai việc, một là chơi bóng, hai là theo đuổi khi cô đi, đến cả bóng rổ anh cũng không thèm Hảo gật chủ quét mắt nhìn hai người, cười híp mắt hỏi Lục Hoài Chinh “Đội trưởng Lục, bạn gái cậu đấy hả?”Lục Hoài Chinh chỉ vừa cúi đầu ăn thìa cháo, nghe thấy lời này thì dừng lại rồi liếc nhìn Vu Hảo, không biết trả lời ra sao. Câu hỏi bất chợt của bà chủ khiến anh đang gắp thức ăn cho Vu Hảo bỗng khựng nay hai người vẫn chưa nghiêm túc xác nhận chuyện này, còn chưa hỏi ý Vu Hảo mà đáp phải thì không hay lắm, nhưng nếu nói không phải, vậy anh gắp đồ ăn cho người ta là có ý gì?Vu Hảo thấy anh do dự rồi rụt cả đũa về, chợt lòng nặng nề hẳn đi, nơi ngực như có luồng khí nóng lấp đầy, từ từ tràn thẳng lên não. Sau gáy mơ hồ căng ra, trống không như không có chỗ khung cửa nắng mai tràn vào chiếu hắt lên cổ cô, người cô nóng lên một cách khó hiểu. Có lẽ vì bị Phùng Ngạn Chi giục cưới riết quen rồi, chứ không vì sao khi thấy anh thì lại gấp gáp nôn nóng đến thế? Biết rõ hôm nay anh phải đi, thế là lại muốn tiễn anh một đoạn, chỉ vì để được ở bên nhau thêm vài phút.“Vẫn chưa phải.”“Không phải.”Cả hai cơ hồ đồng thanh mở cảm thấy trước khi anh về từ Bắc Kinh để nói rõ chuyện thì mình không cần nói gì thêm với anh nữa, chứ không cô sợ mình bị tức chủ bật TV lúc tin tức buổi sớm đang đưa tin về cuộc đảo chính ở Thổ Nhĩ Kỳ.“Tình hình bên Thổ Nhĩ Kỳ rất hỗn loạn, đã có nhiều vụ khủng bố xảy ra trong nước, khiến 230 người thiệt mạng và 1510 người bị thương, Đại sứ quán Trung Quốc tại Thổ Nhĩ Kỳ bày tỏ…”Bỗng trong phòng xuất hiện một cậu bé, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, có vẻ nghe thấy tin nên từ trong nhà chạy ra, lập tức bị bà chủ quát lớn, “Về phòng đọc sách!” Cậu bé lưu luyến dán chặt mắt vào TV, do dự không muốn đi. Cậu ta vừa đảo mắt thì chợt trông thấy Lục Hoài Chinh, thế là hai mắt sáng lên, chạy tới ngồi đối diện Lục Hoài Chinh “Anh Lục!”Lục Hoài Chinh ngẩng đầu chào “Tạp Tạp, đã lâu không gặp.” Rồi giới thiệu với Vu Hảo “Con trai của bà chủ.”Vu Hảo cười gật đầu với cậu Tạp không mấy hứng thú với Vu Hảo lắm, lễ phép chào hỏi xong thì lại dán mắt lên người Lục Hoài Chinh, “Tin tức nói ở Thổ Nhĩ Kỳ có đảo chính, có phải các anh lại làm nhiệm vụ nữa không?”Lục Hoài Chinh cũng đã ăn lưng chừng bụng, anh đặt bát đũa xuống ngồi dựa ra sau ghế, tiện tay cầm lấy trứng gà trong dĩa lên, vừa bóc vỏ vừa nhìn Tạp Tạp, lơ đãng đáp “Không biết, đợi thông báo.”“Bây giờ em nhập ngũ còn kịp không?” Mắt Tạp Tạp đỏ Hoài Chinh liếc nhìn bà chủ, hai mắt bà đã phát hỏa nhìn chằm chằm Tạp Tạp, lại thấy có người ngoài nên không dám nỗi giận, chỉ có thể trợn to mắt như chuông đồng mà Hoài Chinh cười, bóc vỏ trứng xong thì bỏ vào bát, đẩy qua cho Vu Hảo rồi mới nhìn Tạp Tạp nói “Nhóc cứ nghiêm túc thi đại học đi.”“Không, em muốn làm quân nhân.”“Làm quân nhân cái gì! Con chịu khổ được hả?! Đi vào học ngay cho mẹ!”Bà chủ không nhịn được nữa, chạy lại nắm cổ áo Tạp Tạp lôi về phòng. Tạp Tạp không chịu đi, ôm góc bàn nhìn Lục Hoài Chinh với vẻ đáng thương, “Sang năm có gọi nhập ngũ chắc chắn em sẽ đi!!”“Tại sao cậu lại muốn đi lính?” Anh nhìn tin tức, thờ ơ Tạp nghiêm túc đáp “Em phải bảo vệ một người.”Vu Hảo không động đến quả trứng gà kia, Lục Hoài Chinh thờ ơ nghe Tạp Tạp nói rồi đẩy dĩa trứng đến trước mặt cô, dịu dàng bảo “Ăn trứng đi.” Lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tạp Tạp, chất giọng đã lại lạnh lùng như trước “Bọn anh không phải chỉ bảo vệ một người.”Bất chấp bà chủ có dùng sức lôi kéo đến đâu, Tạp Tạp vẫn ôm chặt góc bàn bất động, nhìn Lục Hoài Chinh đầy nhiệt huyết, “Em mặc kệ!”Trông Tạp Tạp rất cố Hoài Chinh thấy Vu Hảo đã ăn trứng gà thì mới nói “Cứ đi thi trước đi, thi xong anh sẽ cho cậu biết nên đến đâu trưng binh là hợp nhất.”“Bọn họ nói anh giao thiệp rộng và cũng có quan hệ, thế nên mới lên hàm nhanh như vậy, là thật hả anh? Em vào thẳng đội của anh có được không?!” Tạp Tạp hỏi thẳng, không chút quan tâm người bị hỏi có lúng túng hay Hoài Chinh đáp cũng dứt khoát thẳng thắn “Anh giao thiệp rộng là thật, có quan hệ cũng là thật, lên hàm nhanh cũng thật nốt, thế nhưng ba chuyện này lại không liên quan gì nhau cả.”Tạp Tạp gãi đầu “Vậy lần sau em tới tìm anh!”Lục Hoài Chinh nhìn cậu ta rồi gật đầu coi như đồng ý, lúc này Tạp Tạp mới chịu đi vào. Bà chủ tới, giọng trịnh trọng hiếm thấy, đầy dứt khoát “Tôi không muốn thằng bé nhập ngũ.”Lục Hoài Chinh gật đầu, tỏ ý đã nước xong xuôi, Vu Hảo phải về rồi, Lục Hoài Chinh đưa cô đến chỗ người ta hay đánh này trên đường không có ai, mọi người đều đi hội làng hết cả Lý thấy hai người về thì lập tức dập thuốc, đưa quân cờ cho người đàn ông bên cạnh, “Anh chơi đi, tôi phải đi rồi.” Sau đó chạy ra khỏi đám đông, hỏi Lục Hoài Chinh “Đi hả?”Lục Hoài Chinh đưa điếu thuốc cho lão Lý rồi gật đầu, “Đi thôi, anh đưa cô ấy về đi.”Lão Lý nhận lấy, *à* một tiếng, xoay người đi lấy Hảo máy móc nói, “Vậy anh đi đường cẩn thận, về thì liên lạc lại.”Lục Hoài Chinh đút hai tay vào túi đứng trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô một lát rồi gật đầu bảo, “Lên xe đi.”Con kênh vẫn róc rách nước chảy không ngừng, xe đậu ngay phía đối Hoài Chinh đi được nửa chừng thì bỗng dừng đó Vu Hảo thấy anh đột ngột xoay người chạy về phía mình, rồi nói với lão Lý, “Đợi một lát.”Lão Lý không kịp đề phòng, *a* lên một tiếng, vội vàng giẫm phanh xe lại. Thân xe giật mạnh một cái, Vu Hảo thiếu điều bị hất ra ngoài, đầu óc choáng giây sau đó ——Cửa xe chỗ ghế phụ được mở ra, cô còn chưa kịp phản ứng thì một bóng đen bỗng chụp xuống, môi Vu Hảo bị người ta in dấu, hơi thở ấm áp vờn quanh chóp tay Lục Hoài Chinh đỡ gáy cô, một tay khác chống lên ghế ngồi, thân hình cao lớn khiến buồng xe đã nhỏ hẹp nay càng thêm chật chội. Anh nghiêng đầu hôn lên môi cô, không chỉ là cái hôn phớt môi chạm môi, cũng không có vẻ lúng túng của nụ hôn đầu, mà anh trao cô nụ hôn kiểu Pháp vừa thâm tình lại nồng nháy mắt đó, Vu Hảo nhắm chặt mắt lại theo bản năng, chỉ cảm thấy như có sao băng rơi xuống đát, khắp nơi đều là ánh lửa, cực kỳ hoang đường.…Còn lão Lý thì tự động nhìn đi chỗ khác trong âm thanh chụt chụt của nụ hôn đầy hoang đường kia, tay còn gõ khẽ lên vô lăng, trong đầu nghĩQuả nhiên đội trưởng Lục rất đàn ông.
Cám ơn Cáo đã tặng cái bìa màu xanh xinh xinh nàyyyyy Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám Tên xuất bản Mùa xuân thứ 18 Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, HE Editor LuChan, Qin Zồ Đặc biệt cám ơn Bống Thiên Thần Văn án Hồi cấp ba, Vu Hảo và Lục Hoài Chinh từng có quan hệ mập mờ mà mọi người đều biết, người của cả Thập Bát trung đều biết đội trưởng Lục Hoài Chinh của đội bóng rổ trường thích Vu Hảo lớp 5, rất sủng cô, rất nhường cô. Kết quả sau khi Vu Hảo chuyển trường, hai người cắt đứt liên lạc, đến khi gặp lại nhau lần nữa là khi ở trong đơn vị đồn trú của anh, cô vô tình trở thành nhà nghiên cứu tâm lý trong đội bọn họ. Cô hỏi có phải tiểu đội trưởng của các anh có phải cũng phụ trách phòng ăn tên Bếp Số Sáu không. Anh cười nhạt “Không thì cô tưởng mình có thể được đặc cách đặc biệt à?” Cô phớt lờ, truy hỏi đến cùng “Vậy vì sao gọi là Bếp Số Sáu?” Lúc này, giọng anh càng khó chịu “Sao cô nói nhảm nhiều thế?” Vu Hảo cảm thấy có lẽ anh ghét mình thật, thế là không dám tiếp lời nữa, tránh anh từ xa. Cho đến một lần. Khắp người dính đầy máu, anh bước đến từ đối diện, Vu Hảo kinh hãi đi lên kéo tay anh xem xét, Lục Hoài Chinh đau đớn gập người, tưởng mình đã động đến vết thương của anh nên vội đưa người tới quân y. Nhưng lại phát hiện anh ôm cánh tay dựa vào bàn cười không ngừng. Vu Hảo chợt cảm thấy bị mắc lừa, tức máu xoay người định đi, nhưng bị anh kéo tay, nói xin lỗi một cách thẳng thắn thoải mái “Xin lỗi, chỉ vì muốn một mình ở bên em một lúc, nên mới lừa em.” Người đàn ông như Lục Hoài Chinh, dù ở đâu dù là lúc nào, luôn có sức hút mãnh liệt với Vu Hảo, vì quả thật cô chẳng còn gặp được người đàn ông nào có thể “quân tử háo sắc nhưng không dâm, phong lưu nhưng không hạ lưu” như anh nữa. *** Lục đại thiếu trẻ tuổi khí thịnh, gì cũng không sợ chỉ sợ Vu Hảo tức giận dỗi trời dỗi đất. Có người hỏi Vu Hảo là ai? Lục Hoài Chinh Là tổ tông của tôi. Em là giấc mộng anh đợi chờ Là cơn gió muốn ôm choàng Là yêu thích giấu trong lòng đã nhiều năm *** KHÚC ĐẦU CHẬM NHIỆT, CẨN THẬN LỌT HỐ, KHÔNG THÍCH CHỚ VÀO *** >>> EBOOK <<< Đọc tại Wattpad Mục lục Quyển 1 Chương 1 Sinh 1 Chương 2 Sinh 2 Chương 3 Sinh 3 Chương 4 Sinh 4 Chương 5 Sinh 5 Chương 6 Sinh 6 Chương 7 Sinh 7 Chương 8 Sinh 8 Chương 9 Sinh 9 Chương 10 Sinh 10 Quyển 2 Chương 11 Ly biệt ái tình 1 Chương 12 Ly biệt ái tình 2 Chương 13 Ly biệt ái tình 3 Chương 14 Ly biệt ái tình 4 Chương 15 Ly biệt ái tình 5 Chương 16 Ly biệt ái tình 6 Chương 17 Ly biệt ái tình 7 Chương 18 Ly biệt ái tình 8 Chương 19 Ly biệt ái tình 9 Chương 20 Ly biệt ái tình 10 Quyển 3 Chương 21 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 1 Chương 22 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 2 Chương 23 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 3 Chương 24 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 4 Chương 25 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 5 Chương 26 Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa 6 Chương 27 Sơn hà bất khuất 1 Chương 28 Sơn hà bất khuất 2 Chương 29 Sơn hà bất khuất 3 Chương 30 Sơn hà bất khuất 4 Chương 31 Sơn hà bất khuất 5 Chương 32 Sơn hà bất khuất 6 Quyển 4 Chương 33 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 1 Chương 34 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 2 Chương 35 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 3 Chương 36 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 4 Chương 37 Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió 5 Chương 38 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 1 Chương 39 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 2 Chương 40 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 3 Chương 41 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 4 Chương 42 Hoa lay trong gió xuân, chỉ có em khuynh thành 5 Quyển 5 Chương 43 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 1 Chương 44 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 2 Chương 45 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 3 Chương 46 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 4 Chương 47 Tháng tư nhân gian, mấy phần tình ý 5 Chương 48 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 1 Chương 49 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 2 Chương 50 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 3 Chương 51 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 4 Chương 52 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 5 Chương 53 Một nắm bụi đất, nửa năm phong tình 6 Quyển 6 Chương 54 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 1 Chương 55 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 2 Chương 56 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 3 Chương 57 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 4 Chương 58 Xin kính chàng kiệt xuất phong lưu 5 Chương 59 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 1 Chương 60 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 2 Chương 61 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 3 Chương 62 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 4 Chương 63 Đèn đuốc vạn dặm theo nước non 5 Quyển 7 Chương 64 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 1 Chương 65 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 2 Chương 66 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 3 Chương 67 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 4 Chương 68 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 5 Chương 69 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 6 Chương 70 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 7 Chương 71 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 8 Chương 72 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 9 Chương 73 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 10 Chương 74 Núi xanh cách hai bờ, nguyện người sống bình an 11 Quyển 8 Chương 75 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 1 Chương 76 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 2 Chương 77 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 3 Chương 78 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 4 Chương 79 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 5 Chương 80 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 6 Chương 81 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 7 Chương 82 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 8 Chương 83 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 9 Chương 84 Dịu dàng mộng anh hùng, không quên này non sông 10 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 1 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 2 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 3 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 4 Ngoại truyện Triệu Đại Lâm 5 Ngoại truyện 1 Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 Ngoại truyện nhỏ – KẾT THÚC –
Editor LuChanTriệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể dùng từ thèm khát để hình dung, hết sức đói khát.***Triệu Đại Lâm lớn hơn Vu Hảo hai tuổi, năm nay đã ba mươi, là đàn chị học nghiên cứu của cô. Sở dĩ cô ấy nhớ tới Lục Hoài Chinh là bởi vì đã từng nhìn thấy tấm hình trung học ở nhà Vu là tấm ảnh tập thể, trong hình chụp các chàng trai mặc đồng phục chơi bóng màu xanh da trời, khoác vai nhau đứng thành nhìn một cái là Triệu Đại Lâm đã chú ý ngay đến thiếu niên vóc người gầy gò nhưng ngũ quan tuấn tú đứng ở giữa. Lại cẩn thận nhìn tiếp, cô nàng bên cạnh cười khanh khách bị chàng trai ôm cổ chẳng phải là Vu Hảo đấy sao?!Thiếu niên hơi nghiêng người, một tay bóp mặt Vu Hảo, nụ cười đơn thuần, dưới ánh mặt trời khuôn mặt tuấn tú trở nên cực kỳ bắt mắt, những đồng đội bên cạnh như chỉ làm nền cho Đại Lâm tò mò hỏi “Đây là mối tình đầu của em à?”Vu Hảo không đáp. Triệu Đại Lâm coi như cô ngầm thừa nhận, nhất định là mối tình đầu rồi, nếu không phải thì sao lại thân mật như vậy? Hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy, chàng trai này không hề nhìn vào ống kính, mà chỉ cười như gió sáng ngời như trăng cụp mắt nhìn cô bé được mình ôm vào ấy cẩn thận quan sát kỹ ngũ quan của chàng trai, đẹp trai đúng tiêu chuẩn, có da có thịt, gương mặt góc cạnh rõ ràng, đường cong lưu loát, khi cười lên thì khiến cả bà dì như cô đây cũng phải thẹn thùng. Cộng thêm là thành viên đội bóng rổ, chắc hẳn hồi còn đi học đã thu hút được rất nhiều Vu Hảo luôn lạnh lùng trong tình cảm, Triệu Đại Lâm không nhịn được hỏi một câu “Thế nào, yêu sớm như thế có phải rất ngầu không?” Lúc ấy hai người đang đứng trước tủ sách, tay Vu Hảo đang lướt qua hàng sách chỉnh tề trên giá, nghe được lời này thì khựng lại, rút một quyển sách ra, cúi đầu lật vài trang rồi cất vào lại, mắt cũng không động, không đầu không đuôi nói “Anh ấy là Lục Hoài Chinh.”Năm ấy Vu Hảo học ở lớp năm, Lục Hoài Chinh học lớp tám, kết quả ngày nào anh cũng thích chạy đến lớp năm. Tụi con trai lớp năm gào thét ầm ĩ, đều nói là Lục Hoài Chinh sống là người lớp năm, chết cũng là ma lớp năm. Cũng không thể trách người ta được, ngay đến cuộc thi bóng chuyền nữ, Lục Hoài Chinh còn cổ vũ lớp năm cố lên kia mà, khiến nữ sinh lớp tám giận đến nỗi hận không thể ăn tươi nuốt sống anh. Nhưng đến khi chơi bóng rổ thì lại chẳng hề nương tay, đánh cho nam sinh lớp năm phải gào khóc hô hoán, mặt đỏ tía tai uy hiếp anh ở trên sân bóng —— Lục Hoài Chinh, cậu nhớ đấy, lần sau còn đến là lớp tôi không cho cậu vào gặp Vu Hảo đâu!Thiếu niên hăng hái trên sân bóng, bật một cái nảy cao đến mức kinh ngạc, bay lên không với tay giành lấy trái bóng, sau đó rơi xuống đứng vững trên mặt đất, khom lưng nghiêng người bảo vệ bóng trên tay, lại còn cười đễu với người đằng sau “Dù sao mấy cậu cũng không vào được chung kết, thua trong tay tôi, hoặc thua trong tay bọn lớp mười, tự chọn đi.”Cuồng, quá ngông chí chiến đấu trong người các nam sinh lớp năm bị khơi dậy, tinh thần sục sôi, đoàn kết tấn công —— diệt chết cậu ta!!!!Một đám con trai chơi với nhau, dù tình cảm có tốt thì đến thời khắc mấu chốt cũng chẳng ai dám qua loa cả, cố gắng nỗ lực hết sức để giành chiến thắng, nhưng vẫn không địch lại ba thành viên thuộc đội bóng trường ở lớp tám. Lục Hoài Chinh vẫn là đội trưởng, ba người phối hợp ăn ý, chiến thuật phối hợp nhịp nhàng, đánh cho lớp năm không chừa manh giáp, quân lính tan lần Lục Hoài Chinh ném bóng vào rổ, nữ sinh lớp tám đứng bên ngoài lại như được tiêm tiết gà gào thét cổ vũ cho anh. Lúc tính cách tốt thì sẽ đáp lại, khi tâm tình tốt thì sẽ cười, còn lúc miễn cưỡng thì sẽ giơ ngón tay cái lên. Không giống Phó Đông Huy của lớp năm, tụi con gái trong lớp có kêu đến khan cổ họng thì anh ta cũng không thèm ngoái đầu còn hơn nửa hiệp mới kết thúc, nhưng tỷ số đã chênh lệch khá sinh lớp năm bắt đầu uy hiếp thậm chí là dụ dỗ Lục Hoài Chinh, còn hô đầu hàng với Vu Hảo ngoài sân, giọng nói như trưởng bổi Sau này không cho phép cậu qua lại với tên tiểu tử này!Kết quả bị Lục Hoài Chinh đạp vào gáy, “Cậu đang uy hiếp ai đấy hả.”Làm ồn thì cứ làm, thua rồi cũng thoải mái vui vẻ đấm vào ngực đối phương bày tỏ chúc mừng, sau đó một đám nam sinh nháo nhào hò hét kề vai nhau đi ra quán ăn ngoài trường ăn uống thả người nói rằng gia cảnh Lục Hoài Chinh rất tốt, cô của anh có tiền, đồ mặc trên người cũng không phải hàng chợ, người hiền lành không tự cao, thường xuyên cười đùa với đám bạn ở sạp thịt nướng đêm khuya gần trường. Thỉnh thoảng cũng có nữ sinh tham gia, nhưng từ đầu chí cuối Lục Hoài Chinh vẫn chưa từng mời Vu Hảo lần ra dáng vẻ của anh không được xem là quá xuất sắc, nhưng trông cũng được. Mày rậm, lông mày không quá dày, hốc mắt sâu, ánh mắt trong suốt, lại còn có gan hùm, ai đùa giỡn cũng dám dù thành tích chỉ ở mức trung bình, nhưng anh học môn lịch sử lại khá tốt, lần nào cũng được điểm tuyệt đối. Anh lại còn biết vẽ bản đồ thế giới, kiếm được không ít tiền từ việc vẽ nó. Nhưng chơi bóng rổ vẫn là giỏi nhất, lúc cười lại xán lạn như ánh dương, có điều nếu chọc đến anh thì cũng sẽ nổi đóa mà lao vào đánh nhau. Anh không hứng thú gì với chuyện học tập, nhưng lại biết rất nhiều, chẳng qua đa số những thứ mình biết thì anh đều không thật, anh không phải là học sinh tốt gì, nhưng tính cách đó lại khiến nhiều người thích....Vu Hảo không ngờ sẽ gặp anh ở đây, càng không ngờ rằng anh chính là người bạn của Lâm Sưởng mà Tống Tiểu Đào hay nói – Thượng úy không quân hai mươi tám tuổi. Trong số ba người bạn của Lâm Sưởng, thì người mà Tống Tiểu Đào nói đến nhiều nhất chính là Lục Hoài Chinh, nhưng cho tới bây giờ cô ta không hề nhắc đến cái tên này, có lẽ có nhắc rồi, nhưng cô lại khinh thường quên đi.“Năm thứ hai đại học thì nhập ngũ, thi vào trường quân đội, sau khi tốt nghiệp lại vào đặc chủng bộ đội không quân, còn đi du học ở Venezuela, chỉ một mình anh ta cũng có thể đối kháng tỷ võ với bộ đội đặc chủng tinh anh nhất trên thế giới này rồi đấy.”Cô nhớ ngày đó lúc nói chuyện có một cô gái quấn lấy Tống Tiểu Đào hỏi “Có đẹp trai không? Có phải ai làm quân nhân cũng đều mặt lạnh không!”Mặt Tống Tiểu Đào đỏ ửng “Đẹp trai lắm, mặt không lạnh đâu, rất thích nói đùa, lại còn rất dí dỏm, nói chuyện với anh ấy thì không sợ không có đề tài để nói đâu.”Cuối cùng tổng kết lại, nhân cách mị lực của đàn ông vẫn phải trải qua năm tháng tôi luyện mà gái thấy cô ta như vậy, cười trêu ghẹo “Có phải chị hối hận vì chọn Lâm Sưởng quá sớm không?”Tống Tiểu Đào không chút giấu giếm, thoải mái thừa nhận “Quả thật rất quyến rũ, nhưng công việc của anh ấy quá thần bí, vẫn là Lâm Sưởng nhà tôi tốt hơn, ngày nào cũng gặp được, tiền lương nộp lên ổn định, thỉnh thoảng có đi công tác, tôi cũng có thời gian dạo chơi ——” Nói đên đây, cô ta dừng lại, nhướn mày “Ngày đó, không phải cô hỏi tại sao tôi ngồi xe người khác vào trong viện, chính là anh ấy đưa tới.”Thật ra lúc bình thường Lục Hoài Chinh hay độc mồm độc miệng với Vu Hảo, thế nhưng đối nhân xử thế lại tỉ mỉ chu đáo, cũng là một trong số ít học sinh có thành tích kém nhưng lại được thầy cô yêu quý. Mặc dù anh rất bỉ ổi, nhưng khi gặp người lớn là lại lễ phép, chủ yếu là vì có anh mà đội bóng rổ của trường giành được không ít chiếp cúp, mỗi lần thầy cô nào thấy anh cũng hòa ái vỗ vai tỏ vẻ khích đó, mấy cô gái đẹp nhất khóa bọn họ tổ hợp lại với nhau thành một đội, à không, phải nói là một đoàn, thường xuyên cover lại mấy bài của nhóm nhạc SNSD trong hội diễn văn nghệ cấp trường, người ngồi cùng bàn với anh là một người trong đội đấy, à không, phải nói là một người trong đoàn đấy, tên là Hồ Tư Vu Hảo đi tới phòng giáo viên thì sẽ đi ngang qua lớp anh, thường xuyên thấy anh cầm điện thoại di động ngả người dựa vào ghế, phía sau là một đám nam sinh vây quanh, chụm đầu lại xem trực tiếp NBA trên điện thoại, có lúc Hồ Tư Kỳ làm ồn với anh, giơ tay muốn cướp điện thoại của anh, nhưng lại bị Lục Hoài Chinh không nhịn được hất tay ra, đừng làm ồn, còn đang xem thi Tử Kỳ vẫn không chịu buông tha, vậy cậu xin tôi Hoài Chinh nhìn điện thoại không chớp mắt, vẻ mặt thờ ơ, cậu đừng tìm cảm giác tồn tại gì ở chỗ tôi cả, nếu không mấy cậu bạn trai của cậu lại tìm tôi tính sổ thì Tử Kỳ hậm hực lườm anh, rồi buồn bực lầm bầm gì đó, hình như là "cái cậu này". Rồi sau đó cũng không để ý đến anh nữa, tự mình lại chỗ bọn con gái nói thật Hồ Tử Kỳ đã đổi bạn trai đến mấy lần, tụi con trai trong lớp còn cá cược nói người tiếp theo nhất định là Lục hoài Chinh, kết quả một năm trôi qua rồi mà giữa hai người họ vẫn chưa có về sau Vu Hảo cũng không biết, vì cô học xong lớp mười thì đã chuyển trường, không biết hai người họ có từng qua lại với nhau không, có điều với cái tính kia của anh, dù không có Hồ Tư Kỳ thì cũng có người con gái khác. Hài hước dí dỏm lại như ánh mặt trời, thích anh là một chuyện rất dễ cưới được tổ chức ở tầng cao nhất, bốn phía là kiến trúc thủy tinh, ngẩng đầu lên có thể thấy những vì sao lấp phút này, ánh mắt Vu Hảo nhìn anh đi về phía bên mình rất chi là nóng bỏng, Triệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể dùng từ thèm khát để hình dung, hết sức đói tiếc, đối phương còn chẳng thèm nhìn cô lấy một cao hơn trước nhiều, gương mặt góc cạnh nhìn càng lưu loát hơn, cổ áo trong màu trắng làm nổi bật cần cổ anh, vô cùng sạch sẽ rõ ràng, mà bóng lưng cũng rất thẳng kia anh đi bộ không hề đứng đắn chút nào, bởi vì hồi đó người chỉ hơi cao, khoảng chừng 1m8, lại còn ở trong đội bóng rổ, lúc đi bộ cũng chỉ thích nhón chân, không muốn để cho người nhìn thấy vóc người thật của mình. Nhìn như vậy, dường như cao hơn rất nhiều, tóc cũng được cắt ngắn, ngắn tới nỗi chỉ có phần thân tóc dính nơi da đầu, sợi nào sợi nấy đều đen nhánh. Trước kia là màu hạt dẻ, hễ cứ gục xuống bàn ngủ là tóc măng khép lại dính vào nhau, nhìn cực giống chú cún lông vàng. Vu Hảo thấy anh thay đổi quá nhiều, rồi lại cảm thấy cũng không nhiều lắm. Vẫn nhìn thấy dáng vẻ năm xưa giữa hàng lông mày, nhưng nếu không phải bộ âu phục đen khiến toàn thân anh toát ra vẻ tu thân mạnh mẽ lại rất cấm dục, thì cô gần như đã sinh ra một loại ảo giác, tựa như lại nhìn thấy chàng thiếu niên tuấn tú thích dựa vào cửa sau ở lớp cô đùa giỡn với người khác của quá khứ năm nào. Âm thanh trong hội trường huyên náo, các khách mời trò chuyện chơi đùa, còn MC đang “alo” thử này Lục Hoài Chinh đứng sau ghế của Vu Hảo, cô cảm thấy trong tai toàn là tiếng điện lưu, thế nhưng giọng nói thanh lạnh của anh vẫn có thế chính xác lọt vào tai đối phương đầy kích động “Cậu đoán xem mới vừa rồi ở dưới lầu tôi gặp ai?”“Ai vậy?”“Cậu bạn Thanh Hoa của cậu đấy, Chu Tư Việt, có phải cái tên này không?”“Ừ, cậu ta gọi cậu à?”“Người bạn này của cậu cũng đúng là trâu bò, tôi với cậu ta cũng chỉ mới gặp một lần trong đêm trước khi cậu nhập ngũ đấy thôi, nhưng không ngờ cậu ta vẫn nhớ tên tôi.”“Từ nhỏ trí nhớ của cậu ta đã rất tốt rồi.”Người nọ thở dài, “Trí nhớ của cậu cũng tốt mà, haiz —— mỗi người có chí hướng khác, không nói được.”Tựa hồ nghe thấy anh cười nhạt “Cậu ta đang ở đâu?”“Tầng 9, dẫn con trai vào trung tâm mua sắm chơi.”“Một mình à?”“Bên cạnh có cả người đẹp nữa, không biết có phải là vợ cậu ấy không?” Bên kia hai người họ trò chuyện câu được câu chăng, còn mấy cô nàng bàn bên này thì lại dùng ánh mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, không che giấu được hưng phấn ở trên mặt, trong đêm nay anh là người tới trễ nhất, còn chưa ngồi được bao lâu thì đã bị người khác gọi đi, cũng không kịp nói mấy câu với anh, đang nghĩ xem đợi hôn lễ kết thúc thì có nên đi tìm anh xin số điện thoại Đại Lâm nghe vậy thì tức giận, trọng điểm là người bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn cứ thất thần, thế là cô ấy ném di động lên bàn, đằng đằng sát khí đi đến trước mặt mấy cô gái đó lấy nước “Đưa ly nước dừa cho tôi!”Kết quả tay vô tình đụng phải nhân viên đang mang đồ ăn lên, mắt thấy dĩa đồ ăn sắp đập thẳng vào mặt Vu Hảo thì nhân viên nhanh chóng vểnh mông, giữ vững dĩa đồ ăn trên tay, chỉ bị bắn mấy giọt nước canh, biểu tình còn rất đắc Đại Lâm trợn mắt há mồm, “Ông anh này từng được tập huấn hả? Quá chuyên nghiệp.”Sau đó phát hiện tầm mắt bị một cánh tay thon dài sạch sẽ chặn lại, cánh tay kia vừa vặn chắn trước mặt Vu người khác cũng phát hiện, đồng loạt theo cánh tay đó nhìn Lục Hoài biết từ lúc nào mà anh đã chú ý tới bên này, bên kia còn đang tán gẫu với người ta - toàn là mấy đề tài mà các cô có nghe cũng mệt - thế nhưng bên này đã thành thạo chìa tay ra bảo vệ cô, hơn nữa động tác này lại tự nhiên quen thuộc, khiến người ngồi ở đây sinh ra ảo giác chỉ vợ chồng già mới viên phục vụ đưa thức ăn xong, Lục Hoài Chinh lại coi như không có chuyện gì xảy ra thu tay về, đút vào túi, hoàn toàn không quá coi trọng chuyện cô nương ở bàn bên này đưa mắt nhìn nhau, ngay cả nhân viên phục vụ kia lúc gần đi còn không nhịn được đưa mắt nhìn Lục Hoài Chinh, kết luận Tốc độ phản ứng của người anh em này giống mình như Hoài Chinh làm như không có việc gì, nói chuyện xong liền xoay người rời anh đi xa, Triệu Đại Lâm dùng khủy tay chọc chọ người Vu Hảo “Chị nói này, hai người các em còn muốn giả vờ đến bao giờ nữa? Cứ đi qua chào hỏi thoải mái một tiếng đi, cũng đừng có giả vờ không thấy nhau thế nữa, làm vậy là có ý gì?”Nhưng có thể nhìn ra, cũng không phải anh muốn thừa nhận quen biết này khiến cô không dám hành động thiếu suy nghĩ.“Không đi, con người anh ấy thù dai lắm.”Lúc nói lời này, miệng Vu Hảo còn đang nhồm nhoàm nhai lưỡi vịt đầy dầu mỡ, giọng nói hệt người Đại Lâm nghi ngờ nhìn cô, lại quay đầu nhìn người đàn ông anh tuấn đứng giữa hội trường đầy sắc màu nhưng trước sau như một vẫn giữ nụ cười trên lý, rõ ràng rất có phong độ mà.
Edit LuChan“Lục Hoài Chinh –”Phụ nữ hai mươi tám tuổi là khổ sở bà Phùng nói lời này, Vu Hảo vẫn rất bình thường đứng trước gương trong nhà tắm trang điểm. Bà Phùng đi ngang qua nhà tắm, trong tay ôm một đống quần áo vừa gấp xong, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm, không biết là nói với cô hay tự nói vơi chính mình.“Lúc mẹ hai mười tám tuổi thì đã có vết chân chim rồi… Có điều không để tâm lắm, nhưng dần dần, mặt cũng bắt đầu xuống sắc. Lúc ở đơn vị nghe người khác gọi mẹ là chị Phùng là lại liếc xéo người ta, lúc uống cafe thì luôn cho vài quả cẩu kỷ tử vào. Khi đó còn chưa hiểu gì, cho đến khi xem xong bộ phim trên TV, mới biết hóa ra đó chính là bệnh lão hóa của chị em phụ nữ.”Trong nhà vệ sinh không ai đáp lời, rất yên tĩnh, chỉ có tiếng loảng xoảng của chai lọ thủy tinh va vào Ngạn Chi mở tủ quần áo của Vu Hảo ra, xếp đồ vào đấy cho cô. Tay mới vừa đưa vào thì đã chạm đến một vật cứng cứng, lấy ra nhìn, thì ra là dụng cụ thẩm mỹ mà mấy ngày trước nha đầu này lật tung khắp nhà mà vẫn không tìm ra. Không phải nói là dùng xong thì cất vào trong ngăn kéo sao, Phùng Ngạn Chi bất đắc dĩ lắc đầu, lấy ra đặt vào chỗ nổi bật hộ cô.“Dù có chăm sóc mặt tốt đến đâu mà không kết hôn thì có ích gì, chờ cho cơ thể suy yếu, để xem con sinh con thế nào.” Bà Phùng lại trách mắng cô như thường đến đây, bảo gương mặt này đẹp tuyệt thì chưa đến mức, nhưng đúng thật là khá xinh xắn, tách biệt các ngũ quan ra thì nhìn không đẹp như thế, nhưng đến khi đặt chung một chỗ thì khá có ý vị. Cộng thêm khí chất trên người cô quá sạch sẽ, mi dài mắt sáng, giống như một đầm nước trong, rất có ý Ngạn Chi luôn ngầm phê bình việc mấy năm nay cô chưa từng có bạn trai, tốn không ít tâm tư giới thiệu đối tượng cho cô. Từ nhỏ Vu Hạo đã tâm cao khí ngạo, số nam sinh theo đuổi cô có bẻ đầu ngón tay cũng không đếm xuể, gì mà chưa từng thấy qua đàn ông con trai chứ, con bé mà muốn tìm còn sợ không tìm được sao? Nhưng quan trọng nhất chính là chưa gặp người nào khiến mình rung động cả, Phùng Ngạn Chi mắng cô là đồ trái tim được làm bằng đá, không chút tan chính bản thân cô lại thấy không đúng, cô cũng từng rung động rồi Hảo bịt tai không nghe, ung dung soi gương vẽ mi, Phùng Ngạn Chi lại bắt đầu quét sân ở bên miệng thì vẫn không ngừng nói “Đàn ông hai mươi thích con gái hai mươi, đến khi ba mươi tuổi vẫn muốn tìm một cô hai mươi mấy, còn lũ đàn ông ngoài bốn mươi thì khỏi phải nói nữa, có tên nào nhìn thấy gái hai mươi mà mắt không sáng lên không, lấy giáo sư Hàn trong viện của con mà nói kìa, người cũng đã năm mươi rồi, thế mà hễ nhìn thấy cô nào hai mươi là lại y hệt tên dại gái.”Lúc này Vu Hảo nghe không nổi nữa, thò nửa người ra khỏi nhà tắm, “Mẹ đừng có bôi xấu giáo sư Hàn nữa, thầy ấy đối xử thân thiết với mọi người, người nào cũng đối xử như nhau, hơn nữa giáo sư Hàn còn có ơn với con, cẩn thận đừng để ông Vu nghe thấy, không thì lại nổi trận lôi đình với mẹ đấy!”Phùng Ngạn Chi biết vừa rồi mình nói không đúng, bèn đổi lời “Dù sao thì cũng ý là như vậy, con tự suy ngẫm chút đi, hồi đó con lên đại học, giá thị trường cao như vậy, còn có nhiều nam sinh theo đuổi đến nhà, bây giờ thì sao, có phải không ai thèm hỏi han gì không hả, con có khác gì cọng rau già không?”Vu Hỏa phản bác lại “Con là cọng rau già, vậy chứ mẹ là gì? Cọng rau nát?”Phùng Ngạn Chi không so đo với cô, chỉ cười bỏ qua. Từ lâu đã biết con gái mình là đứa cố chấp, ngoan cố không thay đổi, trong lòng tự có chính kiến, nếu con bé đã quyết tâm không kết hôn, thì cho dù ai bắt ép cũng không được. Giờ có mắng chửi gì nó thì cũng chỉ có tự mình sốt ruột, lại còn bê đá đập chân Ngạn Chi dọn rác, chuẩn bị ra cửa mua thức ăn, “Đưa chìa khóa xe cho mẹ, đợi lát nữa nhờ bố con đưa con đi làm đi, chứ hôm nay mẹ phải đến thăm bà.”“Ở trong túi xách của con ấy.” Vu Hảo soi gương son môi, há miệng, không hề có chút hình tượng nào, “Gần đầy bà chăm triệu kiến mẹ nhỉ?”Vừa dứt lời, chợt trong đầu lóe lên tia sáng, như sực tỉnh khỏi giấc mộng, đôi mắt trong gương to tròn trừng lớn, tròng đen đảo một vòng ——Xong đời rồi!Cũng mặc kệ chỉ mới thoa son được nửa, cô nhanh như chớp xông ra ngoài chạy xuống rồi, bà Phùng đã cầm tấm thiệp hồng trong tay chạm rãi quơ quơ, giọng điệu hệt như phát hiện được châu lục mới“Ôi chao, Tống Tiểu Đào cũng sắp kết hôn rồi à? Là nghiên cứu sinh do giáo sư Hàn hướng dẫn đấy hả? Là cái đứa thích sắp đặt sau lưng con phải không? Năm nay mới hai mươi lăm tuổi nhỉ, vẫn còn đi học chứ?”Chính vì Vu Hảo sợ hỏi đến phiền nên mới tìm cách giấu giếm, mới hai tháng mà đây đã là tấm thiệp mời thứ ba rồi, hóa ra năm nay người ta lại đua nhau kết hôn nhiều thế. Cô chấp nhận số phận, dựa tường thở dài, cúi đầu đóng nắp son lại, mắt nhìn mũi nói“Đúng đúng đúng, chính là Tống Tiểu Đào đấy đấy. Đối phương còn là một con rùa biển, làm kiến trúc, nhà hai căn hộ. Kết hôn rồi thì bán một căn hộ ở gần viện của chúng ta để mua nhà cưới, còn vay tiền mua xe. Nói là để cô ta mỗi ngày có xe để đi làm, từ căn nhà kia đến viện chúng ta đi bộ chỉ mất năm phút, nhưng bị tắc đường thì đến tận ba mươi phút. Cộng thêm trong viện không có bãi đậu xe, mỗi ngày còn phải dậy sớm giành giật chỗ đỗ với người khác, mẹ nói thử xem có phải chồng cô ta không hiểu chuyện hay không?”“Mẹ thấy con mới là đứa không hiểu chuyện đấy, bớt đùa bỡn người khác đi.” Phùng Ngạn Chi xem thường nhìn Hảo đứng trước cửa kính, cũng không biết cô nương Tống Tiểu Đào kia có gắn sai dây thần kinh nào không, mà lúc nào cũng muốn so bì với Vu Hảo. Bao gồm bộ quần áo mà Vu Hảo mới mua, cách đây mấy hôm cô ta cũng vừa mua một bộ hệt như thế, còn nhăn nhó nói là người nhà ở nước ngoài gửi đồ về từ sớm rồi, ý ám chỉ Vu Hảo đang bắt chước theo cô ta.“Con bé này cũng được đấy chứ,” Phùng Ngạn Chi chinh chiến sa trường nhiều năm, sao lại không nhận ra chút tính toán giữa con gái với nhau, bà cố ý hả hê nhìn nói, “Không phải con bé thích đạp con xuống để so sánh sao? Người ta lúc này nở mày nở mặt rồi, có chồng điều kiện tốt, thế cũng coi như là cách mạng thành công rồi. Mẹ thấy giờ con bị con bé đó vượt mặt rồi đấy ——”Vu Hảo không muốn nghe nữa, “rầm” một tiếng đóng cửa chí Vu già giật mình run lên, cầm nồi hò hét chạy ra khỏi phòng bếp, mù mờ nhìn bà Phùng đang đứng ở cửa, “Sao thế sao thế!”Phùng Ngạn Chi cúi đầu thay giày, tâm tình tốt nhìn Vu Quốc Dương nói “Ông cũng đừng có rảnh rỗi quá, không phải Tiểu Thẩm về nước rồi à! Tôi bảo ông mời cậu ta lại nhà mình dùng bữa, rốt cuộc ông đã nói chưa thế hả?”Ông Vu à một tiếng, sờ mũi, giả vờ bình tĩnh đáp “Nói rồi.”“Hễ nói láo là lại sờ mũi, không sợ người ta không nhìn ra hả?” Phùng Ngạn Chi làm như muốn đánh ông, “Nhìn một cái là biết ngay ông chưa nói rồi, tôi thấy ông bây giờ cũng không để tôi vào trong mắt nữa, thế thì dứt khoát ly hôn đi.”Vu Quốc Dương cuống cuồng nói “Nói gì thế hả! Cũng đã lớn tuổi rồi ly hôn cái gì! Không phải Tiểu Thẩm vừa về nước hay sao, còn một đống chuyện trong viện, cả ngày không phải nghiên cứu thảo luận này thì cũng là nghiên cứu thảo luận khác, còn chưa điều chỉnh được chênh lệch múi giờ, thế thì tôi còn không biết xấu hổ chạy tới đẩy con gái mình lên làm gì, hơn nữa, mấy năm nay Tiểu Thẩm sống rất tốt, cũng có phải bà không biết chuyện của hai đứa nó đâu.”“Biết thì sao! Bây giờ tụi nó đã lớn rồi, điều kiện Tiểu Thẩm tốt như vậy, ông mà không nhanh chân thì sẽ có người muốn làm mối đấy!”“Được được được, tôi biết rồi, chờ Tiểu Thẩm có rảnh, tôi sẽ dẫn cậu ta lại nhà mình ăn cơm.” Vu Quốc Dương biết tính tình của Phùng Ngạn Chi, nói nhiều cũng vô ích, giọng mềm xuống, suy nghĩ một chút rồi lớn gan nói, “Bà gấp gáp cái gì chứ, Tiểu Thẩm là người tuấn tú lịch sự, nhưng Hảo Hảo nhà chúng ta cũng không kém, bà cho con bé thêm thời gian đi.”“Sầm” một tiếng, lúc này đổi lại là Phùng Ngạn Chi sập cửa mà đi.…Dịp đầu xuân, tháng hai hoa nở yêu kiều đầy sức sống. Trước viện nghiên cứu, cây đào mọc cành lá tốt tươi, còn đâm chồi vài nụ như những hạt gạo, hương thơm ngào tối Vu Hảo có bữa tiệc, nhưng cô lại lười tham gia, bởi vì đó là tiệc độc thân của Tống Tiểu Đào cùng với người chồng hoàng kim sau này của cô ta. Tống Tiểu Đào tính toán ván này rất chu đáo, nói rằng đám bạn của chồng cô ta vẫn còn độc thân, nên muốn làm mai cho mấy chị em trong của Tống Tiểu Đào tên Lâm Sưởng, chữ kia đọc là “chang”, đồng âm với chữ Xưởng, cái tên này rất hiếm gặp, lần nào Tống Tiểu Đào giới thiệu với người ta là đều phải uốn lưỡi một lần, rất sợ người khác nghe không rõ. Quả thật con người Lâm Sưởng có năng lực, bề ngoài dễ nhìn lại có công việc ổn định, kết đôi với Tống Tiểu Đào quả là hợp. Ở đơn vị Tống Tiểu Đào có nói trình độ của bạn chồng cô ta không hề thua kém gì chồng cô ta đâu, ai ai cũng đều là cực phẩm nhân gian thành tích rạng rỡ. Mấy cô gái nhỏ nghe vừa nghe thấy là bạn của chồng cô ta, trong nháy mắt tinh thần phấn chấn hẳn lên, kéo lấy tay Tống Tiểu Đào làm như thân thiết còn hơn cả chị em ruột, “Này Tiểu Đào, bạn của chồng cô còn độc thân thật đấy hả?” Đã nhiều năm vậy rồi, học vấn của Từ Hàng không chút tiến bộ, nhưng ngược lại công phu gió chiều nào xoay chiều nấy lại tiến bộ không Đại Lâm và Vu Hảo hừ mũi xem thường, rất không ưa vẻ mặt đắc ý của Tống Tiểu Đào, thế là tìm đại một cái cớ từ chối, ra tiệm cơm cùng Vu Hảo ăn ngấu lễ được tổ chức vào thứ Đại Lâm đến cùng với Vu Hảo, trong đại sảnh chật ních khách quý, tiếng nói cười ồn ào, người người đều uống đến mặt đỏ ửng, náo nhiệt sôi nổi. Hai người đi hơn một vòng mới tìm được giáo sư Hàn, chỉ thấy mấy cô gái trẻ đang trò chuyện đến khí thế đất trời, tiếng cười tựa chuông bạc, một trận lại tiếp trận Đại Lâm và Vu Hảo kéo ghế ra ngồi xuống, “Nói chuyện gì vậy?”Tiểu cô nương thấy hai người tới, cười híp mắt nói “Chị Vu Hảo, chị Đại Lâm, hôm đó hai người không tới thật đáng tiếc.”Hai người đưa mắt nhìn nhau, Vu Hảo cúi đầu cười, Triệu Đại Lâm nhàn nhã dựa vào lưng ghế, cố ý kinh ngạc “Làm sao, Lâm Sưởng phát tiền cho mấy người hả?”Tiểu cô nương phất tay “Đừng nói vậy chứ, bạn của Lâm Sưởng người nào người nấy đúng hệt như Tiểu Đào nói, còn đẹp trai hơn cả Lâm Sưởng, khó trách Lâm Sưởng lại kết hôn sớm.”Triệu Đại lâm nửa tin nửa ngờ liếc nhìn người nói chuyện, đúng lúc này, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới. Không đợi Vu Hảo kịp phản ứng, hai chàng phù rể đã đi tới cạnh bàn, dường như là bị trưởng bối quen biết cản có mấy bước, đưa lưng về với cô nương cũng không dám lớn tiếng, chỉ có thể nhỏ giọng nói với Triệu Đại đàn ông đeo kính tên là Khương Việt, làm ở viện kiểm soát, bố mẹ đều làm ở học viện phiên dịch viên cấp cao, chỉ mới từng hẹn hò với một người bạn gái, nghe nói là do tính cách của cô ta rất không bình thường nên mới chia tay…Triệu Đại Lâm liếc mắt cả tính cách của người bạn gái trước không bình thường mà mọi người cũng biết hả?Đây là tự anh ta cầm chai rượu đó là Chu Địch, là người trẻ tuổi nhất trong đám họ, mới hai lăm tuổi, tốt nghiệp đại học Hàng không Bắc Kinh, ở trong đội mô hình hàng không quốc gia. Sợ Triệu Đại Lâm không hiểu mô hình hàng không là cái gì, còn đặc biệt vô tội hỏi một câu, chị Đại Lâm, chị biết mô hình hàng không là gì không?Liền bị Triệu Đại Lâm liếc xéo một cô nương cười hì hì quay đầu nhìn, rồi đột nhiên ngẩn ngơ, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên mừng rỡ như điên, kích động đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng lên. Sắc mặt phụ nữ chính là tiết trời tháng sáu*.Triệu Đại Lâm nghi ngờ nhìn theo ánh mắt cô ta, hình như bên kia có một người đi tới, người đó, khoác tay lên vai Chu Địch, cúi đầu nói chuyện với mấy người đàn ông trung niên ngồi trên ghế.*Ý chỉ phụ nữ hay trở mặt, giống như thời tiết tháng sáu.Bỗng nghe thấy cô nàng bên cạnh lăm le nói, trọng điểm đến trồi, trọng điểm ——Chính là người đó, người đứng giữa hai người dù ba người họ không chênh lệch chiều cao là bao, nhưng người ở giữa kia lại cao nhất. Ánh đèn trong tiệc cưới lập lòe, đứng trong đám người rộn rã huyên náo, vậy mà anh ta lại có vẻ nổi bật lạ thường. Âu phục cắt may được anh ta cầm trong tay, bên trong chỉ mặc mỗi áo sơ mi trắng không thắt cà vạt, cổ áo mở hai nút, để hở đường cong xương quai xanh rõ ràng, tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay bền chắc thon dài, gân xanh hằn trên mu bàn tay đã toát lên mùi vị đàn ông tuấn dâu đi tới bên cạnh anh ta thẹn thùng thấp giọng nói đôi câu, buổi tiệc sắp bắt đầu, anh mau mặc âu phục vào đàn ông nhướn mày, hơi gật đầu, vừa không yên lòng cài nút áo sơ mi, vừa nghe người đàn ông trung niên miệng lưỡi lưu loát kể chuyện mình còn đi lính hồi còn trẻ“Bản lĩnh giấu tiền riêng của tôi đây được luyện thành là nhờ trước kia đi lính biên giới, hồi đó mới vào đơn vị, tiểu đội trưởng không cho hút thuốc nên bọn tôi mới tìm chỗ giấu, gói thuốc của tôi nằm trên trục quạt gió hai ngày, cuối cùng vẫn bị ông tiểu đội trưởng phát hiện. Lúc ấy chỉ có một chiến hữu Sơn Đông là giấu được, còn mấy người bọn tôi chỉ có thể lấy giấy bọc phân bò ngửi cho đỡ cơn thèm, nhưng tên đó lại có thuốc hút, bọn tôi mới hỏi cậu ta giấu ở đâu, mấy người đoán xem cậu ta lôi ra từ chỗ nào? —— Trong đũng quần! Mùi vị kia, ông đây nhớ cả đời.”Người xung quanh cũng bật cười vui vẻ, người kia cài nút áo xong liền mặc âu phục vào, lại chỉnh lại cổ áo sơ mi, khóe miệng nhếch nụ cười, nửa đùa nói “Hèn gì khi giải ngũ về, bao thuốc chú cho tôi với Khương Việt cũng có mùi gay…”Mọi người bật cười ha hả.“Nói bậy, đó là mùi gay của dê Tây Tạng!”“Chú đùa ai đấy, dê Tây Tạng làm gì có mùi gay.” Anh ta cười nói, nói xong liền vòng tay ra sau gáy, “Đi đây.”Mặt người đàn ông trung niên đỏ phừng, cất cao giọng cười mắng bảo cậu mau biến đi, đúng là thật không quen khi thấy cậu không mặc quân trang, chứ mặc âu phục này, cô nàng nào cũng cười hì hì. Người đàn ông cười một tiếng lười biếng. Lại nghe thấy ông chú kia chỉ vào anh giới thiệu “Tiểu tử này đi theo bố cậu ta, hoang lắm, nhưng đúng là rất có tiền đồ, mới du học từ trường tác chiến ở Venezuela về, đấy là nơi mà tôi với bố cậu ta có nằm mơ cũng muốn đi.”…Triệu Đại Lâm lấy khủy tay huých vào người bên cạnh, hỏi “Người kia tên gì?”Tiểu cô nương nói ra ba chữ, đương lúc Triệu Đại Lâm còn nghĩ sao cái tên này lại nghe quen tai thế nhỉ, thì người đàn ông xách cặp màu đen ngồi cạnh Vu Hảo bỗng nhiên hô to ——“Lục Hoài Chinh ——!”Mẹ nó, đây không phải là mối tình đầu của Vu Hảo sao?!!!
truyện năm xuân thứ 28